Những ngày sau bữa cơm định mệnh ấy, Hạ Linh vùi đầu vào công việc như một cách để trốn chạy thực tại. Studio của cô tọa lạc trong một căn biệt thự Pháp cổ cuối con ngõ nhỏ, nơi rêu xanh bám đầy trên những bức tường vàng nhạt và mùi tinh dầu thông luôn phảng phất trong không khí. Với Linh, đây là thánh đường, là nơi duy nhất cô có thể kiểm soát được mọi thứ, từ những mảng màu bong tróc đến những linh hồn đang ngủ yên trong các bức họa cổ.
Sáng hôm nay, cô đang tập trung phục chế một bức tranh sơn dầu thế kỷ XIX bị hư hại nặng do ẩm mốc. Những đầu ngón tay cô run run, cẩn thận bóc tách từng lớp bụi thời gian. Cô cố gắng gạt bỏ gương mặt của Vũ ra khỏi tâm trí, nhưng sự đụng chạm dưới gầm bàn và những lời nói chiếm hữu đêm đó cứ như những bóng ma, thỉnh thoảng lại hiện về khiến cô giật mình đánh rơi cả cọ vẽ.
“Ranh giới giữa sự phục hồi và sự phá hủy đôi khi chỉ mỏng như một sợi tóc.”
Một giọng nói trầm thấp, mang theo độ rung khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh, vang lên từ phía cửa. Linh giật mình, chiếc cọ trên tay vạch một đường màu đỏ chói lọi lên vạt áo trắng. Cô quay phắt lại.
Vũ đang đứng đó, dựa lưng vào khung cửa gỗ mục nát. Anh không mặc áo sơ mi chỉnh tề như hôm trước, mà mặc một chiếc áo phông xám bạc màu ôm sát cơ thể săn chắc, đôi ống tay áo xắn cao để lộ những thớ cơ cuồn cuộn và làn da bánh mật khỏe khoắn. Trên tay anh cầm một cuộn bản vẽ lớn, ánh mắt không chút kiêng dè lướt khắp gian phòng nhỏ hẹp trước khi dừng lại trên gương mặt đang lộ rõ vẻ bàng hoàng của Linh.
“Anh... sao anh biết chỗ này mà tới? Nam không đi cùng anh sao?” Linh lắp bắp, cô vội vàng đặt cọ xuống, cố lấy lại vẻ bình tĩnh giả tạo.
Vũ không trả lời ngay. Anh chậm rãi bước vào trong, đôi giày da nện xuống sàn gỗ tạo nên những tiếng “két” khô khốc. Anh đưa mắt nhìn những bức tranh đang phục chế dở dang, rồi dừng lại trước bức chân dung thiếu nữ mà Linh đang làm việc.
“Nam đang ở bệnh viện với một ca cấp cứu tâm thần. Nó nhờ tôi mang bản vẽ cảnh quan biệt thự mới đến cho em xem qua, vì nó muốn em là người duyệt cuối cùng cho tổ ấm tương lai.” Vũ dừng lại ngay sát sau lưng Linh. Khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi nóng từ lồng ngực anh đang phả vào gáy mình. “Nhưng tôi nghĩ, em không thích những thứ quá an toàn và ngăn nắp như cách Nam thiết kế cuộc đời em đâu, đúng không?”
Linh xoay người lại, đối diện với anh, hơi thở cô trở nên dồn dập. “Anh đừng tự mãn như thế. Anh chẳng biết gì về tôi cả.”
Vũ nhếch môi, nụ cười mang theo sự hoang dại khó thuần. Anh đặt cuộn bản vẽ lên bàn, nhưng bàn tay anh lại không rời đi mà tiến sát về phía Linh. Anh cầm lấy bàn tay đang dính đầy màu vẽ của cô, nâng lên ngang tầm mắt.
“Màu đỏ này...” Anh lướt ngón cái lên vệt màu trên mu bàn tay cô, mơn trớn một cách chậm rãi. “Nó giống như máu, cũng giống như sự khao khát mà em đang cố giấu kín dưới vẻ ngoài thanh cao này.”
Linh định rụt tay lại, nhưng Vũ đã nhanh hơn. Anh siết chặt cổ tay cô, ép cô lùi dần cho đến khi lưng cô chạm vào giá vẽ. Những bức tranh xung quanh như đang chứng kiến sự phản bội âm thầm này.
“Buông tôi ra... Vũ, anh là anh trai của vị hôn phu tôi. Anh có biết mình đang làm gì không?” Linh khẽ thốt lên, giọng nói run rẩy không biết vì giận hay vì một nỗi sợ hãi đầy kích thích.
Vũ cúi thấp đầu xuống, chóp mũi anh chạm nhẹ vào vành tai cô. Mùi gỗ đàn hương quen thuộc lại một lần nữa bủa vây lấy giác quan của Linh, khiến đầu óc cô trở nên mụ mẫm.
“Tôi biết rất rõ.” Anh thì thầm, giọng nói như một chất độc dẫn dụ. “Tôi đang đánh thức con người thật của em. Cái con người mà khi ở bên Nam, em phải luôn cố gắng kìm nén để trở thành một cô dâu hoàn hảo. Em không thấy mệt sao, Hạ Linh?”
Bàn tay còn lại của Vũ luồn vào mái tóc xõa tung của cô, ép đầu cô ngửa ra sau. Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào đôi môi đang run rẩy của cô, sự thèm khát trong đó trần trụi đến mức khiến Linh cảm thấy mình như đang bị thiêu cháy giữa một sa mạc đầy cát nóng. Sự cấm kỵ của mối quan hệ này chính là liều thuốc độc ngọt ngào nhất, nó đẩy nhịp tim của cô lên đến cực hạn.
Linh cảm thấy một sự giằng xé dữ dội. Lý trí bảo cô hãy tát anh một cái thật mạnh, nhưng cơ thể cô lại phản ứng ngược lại. Dưới cái chạm của Vũ, những dây thần kinh vốn đã chai sạn vì sự dịu dàng quá mức của Nam bỗng chốc bùng nổ. Sự hoang dại và bí ẩn của người đàn ông này giống như một thỏi nam châm, kéo cô ra khỏi quỹ đạo an toàn mà cô đã tự xây dựng bấy lâu.
Bàn tay Vũ bắt đầu di chuyển, từ cổ tay lên đến cánh tay, rồi dừng lại ở bờ vai mảnh dẻ của cô. Anh khẽ đẩy lớp áo mỏng xuống, để lộ bờ vai trần trắng ngần dưới ánh nắng nhạt nhòa xuyên qua ô cửa sổ.
“Anh Vũ... làm ơn...” Linh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài. Tiếng “làm ơn” của cô nghe không giống một lời cầu xin dừng lại, mà giống như một sự đầu hàng đầy tuyệt vọng.
Vũ dừng lại một giây, nhìn giọt nước mắt của cô. Nhưng thay vì buông tha, anh lại cúi xuống, dùng môi chạm nhẹ vào vệt nước mắt ấy, rồi di chuyển dần đến khóe môi cô.
“Em sợ tôi, hay em sợ chính bản thân mình đang muốn tôi?”
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Linh vang lên rộn rã trên bàn gỗ. Màn hình hiện lên cái tên “Nam”. Tiếng chuông như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn mê muội của Linh. Cô bừng tỉnh, dùng hết sức lực đẩy Vũ ra.
Vũ lùi lại một bước, không hề tỏ ra bối rối. Anh thản nhiên nhìn Linh vội vàng chỉnh lại áo, đôi tay run rẩy cầm lấy điện thoại nhưng không dám nghe máy ngay lập tức.
“Nghe đi.” Vũ khoanh tay trước ngực, giọng nói lại trở về vẻ lạnh lùng vốn có. “Nghe xem người chồng tương lai mẫu mực của em định nói gì.”
Linh nhìn Vũ với ánh mắt đầy căm phẫn và đau đớn, rồi cô quay lưng lại, nhấn nút nghe. Giọng của Nam vang lên, vẫn ấm áp và đầy tin cậy: “Linh à, anh xin lỗi vì không đưa anh Vũ đến chỗ em được. Anh ấy đã đến chưa? Em thấy bản vẽ thế nào?”
Linh nhắm mắt lại, cổ họng nghẹn đắng. Cô nhìn vào gương mặt thản nhiên của Vũ ở phía đối diện, kẻ vừa mới xâm chiếm không gian riêng tư và cả tâm hồn cô.
“Dạ... anh Vũ vừa đến. Bản vẽ... đẹp lắm anh.”
Cô cúp máy, căn phòng lại rơi vào sự im lặng đáng sợ. Vũ tiến lại gần chiếc bàn, cầm cuộn bản vẽ lên rồi nhìn cô một lần cuối.
“Sẽ còn nhiều thứ đẹp hơn thế, Hạ Linh. Và em sẽ sớm nhận ra, cái ‘đẹp’ của Nam chỉ là lớp vỏ bọc chán ngắt.”
Vũ quay người bước ra khỏi studio, để lại Linh đứng giữa đống màu vẽ ngổn ngang. Cô cảm thấy studio vốn là nơi trú ẩn của mình, nay đã bị vấy bẩn bởi một loại xúc cảm không tên. Sự hiện diện của anh đã để lại một vết nứt sâu hoắm trong lòng cô, một vết nứt mà không có bất kỳ kỹ thuật phục chế nào có thể hàn gắn lại được.