MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLớp Màu Phản BộiChương 4

Lớp Màu Phản Bội

Chương 4

1,250 từ · ~7 phút đọc

Sau khi Vũ rời đi, bầu không khí trong studio vẫn chưa thể trở lại sự yên bình vốn có. Mùi gỗ đàn hương và hương thuốc lá nhạt nhòa của anh dường như đã thẩm thấu vào từng thớ gỗ, từng tấm toan, khiến Hạ Linh không sao tập trung nổi. Cô đứng trước bức chân dung thiếu nữ thế kỷ XIX, bàng hoàng nhìn vệt màu đỏ chói lọi mà mình đã vô tình vạch lên trong lúc hoảng loạn.

Vệt màu đỏ ấy nằm ngay giữa gương mặt thanh tú của người thiếu nữ trong tranh, trông như một vết thương hở, một sự sỉ nhục đối với nghệ thuật phục chế. Linh run rẩy cầm dung môi, cố gắng thấm nhẹ để tẩy đi, nhưng có lẽ do tâm trí không ổn định, cô đã dùng quá tay. Lớp màu nguyên bản vốn đã giòn và khô theo năm tháng bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt thêm.

“Chết tiệt!” Linh thốt lên, nước mắt chực trào. Đây là một tác phẩm được khách hàng ủy thác rất quan trọng, nếu hỏng, danh tiếng cô gầy dựng bấy lâu sẽ sụp đổ.

Cánh cửa studio vốn không khóa lại một lần nữa bị đẩy ra. Linh giật mình, theo bản năng, cô giấu đôi bàn tay đầy màu vẽ ra sau lưng. Vũ quay lại. Lần này trên tay anh không phải bản vẽ, mà là một túi giấy nhỏ chứa hai cốc cà phê nóng.

“Sao anh lại quay lại?” Giọng cô nghẹn lại, đầy sự phòng bị.

Vũ không nhìn cô, anh tiến thẳng đến chỗ bức tranh bị hỏng. Ánh mắt anh nheo lại, quan sát vết nứt trên mặt vải toan. Anh đặt túi cà phê xuống bàn, thản nhiên như thể đây là nhà mình.

“Tôi quên chìa khóa xe. Nhưng xem ra, em đang gặp rắc rối lớn hơn một chiếc chìa khóa lạc mất.”

Linh cúi đầu, sự kiêu hãnh của một họa sĩ khiến cô không muốn thừa nhận sai lầm trước mặt kẻ đã gây ra nó. “Tôi tự xử lý được. Anh đi đi.”

“Tự xử lý bằng cách làm nó hỏng thêm sao?” Vũ nhếch môi, giọng nói mang theo sự mỉa mai nhưng lần này lại có chút gì đó nghiêm túc hơn. Anh cởi chiếc đồng hồ kim loại đắt tiền đặt lên bàn, xắn tay áo lên quá khuỷu, để lộ những mạch máu xanh nhạt nổi rõ trên cánh tay săn chắc. “Tránh ra. Để tôi xem.”

Linh định phản kháng, nhưng Vũ đã cầm lấy chiếc cọ mảnh và lọ dung môi pha loãng. Cách anh cầm cọ rất lạ—không giống cách của một họa sĩ thuần túy, mà giống cách của một kiến trúc sư đang tính toán từng milimet độ ẩm. Anh không vội vàng thấm màu, mà dùng một chiếc đèn soi chuyên dụng lướt qua bề mặt để kiểm tra cấu trúc sợi vải.

Trong khoảnh khắc ấy, sự hoang dã thường ngày của Vũ dường như nhường chỗ cho một sự tập trung cao độ, đầy chuyên nghiệp. Linh đứng sát bên cạnh, vô thức quan sát từng cử động của anh. Những ngón tay dài, thô ráp của người đàn ông vốn quen với việc vẽ nên những khối bê tông khô khốc, giờ đây lại cực kỳ nhẹ nhàng trên mặt tranh mỏng manh.

“Màu dầu loại này phải dùng dung môi gốc nhựa thông nồng độ thấp, em dùng cồn nồng độ cao là giết chết nó.” Vũ nói, giọng trầm thấp nhưng không còn vẻ đùa cợt.

Hơi nóng từ cơ thể anh lại một lần nữa bao vây lấy cô. Trong không gian chật hẹp của bàn làm việc, cánh tay anh thỉnh thoảng lại sượt qua vai Linh. Sự đụng chạm ấy tưởng chừng như vô tình, nhưng mỗi lần xảy ra, Linh đều cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô nhìn nghiêng khuôn mặt anh—xương hàm góc cạnh, hàng mi dài che khuất đôi mắt sâu thẳm. Có một sự thu hút mãnh liệt phát ra từ thái độ nghiêm túc này của anh, một thứ quyền lực thầm lặng khiến cô không thể rời mắt.

Sau gần một giờ đồng hồ kiên nhẫn, vệt màu đỏ chói lọi đã biến mất, và vết nứt cũng được anh xử lý một cách tài tình bằng kỹ thuật lấp đầy nhiệt học. Bức tranh dường như chưa từng bị tổn thương.

Vũ đặt cọ xuống, thở hắt ra một hơi. Anh quay sang nhìn Linh, khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ tính bằng xăng-ti-mét. Linh có thể nhìn thấy sự phản chiếu của chính mình trong đôi mắt đen đặc của anh.

“Xong rồi. Đừng có để tâm trí treo ngược cành cây nữa, trừ khi em muốn tôi quay lại đây mỗi ngày để sửa sai cho em.”

Linh bối rối lùi lại, va phải cạnh bàn gỗ. “Cảm... cảm ơn anh. Tôi sẽ trả tiền công sửa tranh cho anh.”

Vũ bật cười, một tiếng cười ngắn gọn và đầy châm biếm. Anh tiến tới, dồn cô vào góc bàn, hai tay chống lên mặt bàn khóa chặt cô ở giữa. Anh cúi xuống, ghé sát tai cô, giọng nói thì thầm mang theo hơi thở nóng hổi đầy ám muội:

“Tiền sao? Em nghĩ tôi cần tiền của chú Nam cấp cho em à? Thứ tôi muốn trả công... đắt hơn nhiều.”

Bàn tay anh đột ngột đưa lên, vuốt ngược mái tóc xõa của cô ra sau, rồi dừng lại ở gáy. Ngón tay cái của anh lướt nhẹ trên làn da nhạy cảm nơi cổ cô, tạo ra một sự mơn trớn đầy tội lỗi. Linh run rẩy, đôi môi mím chặt để không phát ra tiếng rên rỉ. Cô biết mình nên đẩy anh ra, nhưng cơ thể cô lại đang phản bội lại lý trí, nó tham lam tận hưởng sự quan tâm đầy nguy hiểm này.

“Anh Vũ... Nam sẽ đến đón tôi đi ăn tối ngay bây giờ.” Linh lấy hết can đảm thốt lên, như một cách dùng tên vị hôn phu để làm lá chắn cuối cùng.

Nghe đến tên em trai mình, ánh mắt Vũ thoáng qua một tia lạnh lẽo xen lẫn chiếm hữu. Anh không buông tay ngay mà cúi xuống thêm chút nữa, môi anh gần như chạm vào làn da cổ của cô, hít hà mùi hương tinh dầu thông pha lẫn mùi mồ hôi nhẹ của Linh.

“Nam là một người tốt, nhưng nó quá nhạt nhẽo để hiểu được sự rực rỡ bên trong em.” Vũ buông cô ra, cầm lấy chiếc đồng hồ rồi quay người đi thẳng. “Hẹn gặp lại em ở nhà chính, em dâu.”

Linh đứng chết trân, hơi thở vẫn còn dồn dập. Cô nhìn vào bức tranh vừa được cứu sống, rồi nhìn xuống đôi bàn tay mình đang run rẩy. Vũ không chỉ sửa lại bức tranh, anh đã gieo vào lòng cô một mầm mống của sự nổi loạn. Sự quan tâm "vô tình" của anh giống như một loại độc dược bọc đường, khiến cô vừa sợ hãi lại vừa không thể cưỡng lại được cảm giác muốn được anh quan tâm thêm một lần nữa.

Ngay lúc đó, tiếng còi xe của Nam vang lên ngoài ngõ. Linh vội vàng xóa sạch mọi dấu vết, nhưng cô biết, dấu vết mà Vũ để lại trong tâm hồn cô thì không một loại dung môi nào có thể tẩy xóa được.