MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLớp Màu Phản BộiChương 5

Lớp Màu Phản Bội

Chương 5

1,108 từ · ~6 phút đọc

Trời sẩm tối, mây đen cuồn cuộn kéo về che kín cả bầu trời thành phố. Những tia chớp tím ngắt thỉnh thoảng lại rạch ngang không gian, báo hiệu một trận cuồng phong sắp đổ bộ. Trong studio, Linh đang dọn dẹp đồ đạc, lòng bồn chồn chờ đợi tiếng xe quen thuộc của Nam.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, nhưng không phải là tiếng còi xe ngoài ngõ.

"Linh à, anh xin lỗi... Bệnh viện vừa tiếp nhận một vụ tai nạn liên hoàn, tất cả bác sĩ đều phải trực chiến. Anh không thể đón em được rồi." Giọng Nam lộ rõ vẻ mệt mỏi và hối lỗi.

"Em hiểu mà, công việc của anh quan trọng hơn. Em sẽ tự bắt xe về." Linh trấn an anh, dù trong lòng dâng lên một nỗi thất vọng mơ hồ.

"Ngoài trời đang bão lớn lắm, taxi giờ này khó bắt cực kỳ. Anh đã gọi cho anh Vũ, anh ấy đang ở gần đó nên sẽ qua đón em. Em đợi anh ấy một chút nhé."

Linh chưa kịp phản đối thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng thông báo khẩn cấp, Nam vội vàng cúp máy. Cô đứng lặng người giữa gian phòng tối, cảm giác như định mệnh đang cố tình trêu đùa, đẩy cô vào vòng tay của người đàn ông mà cô đang cố sức trốn chạy.

Chưa đầy mười phút sau, ánh đèn pha mạnh mẽ của chiếc xe địa hình gầm cao đã quét qua cửa sổ studio. Tiếng động cơ gầm rú át cả tiếng mưa đang bắt đầu nặng hạt. Linh hít một hơi thật sâu, tắt đèn, khóa cửa và bước ra ngoài.

Cơn mưa tầm tã quất thẳng vào mặt khiến cô loạng choạng. Một bóng người cao lớn che ô bước tới, không nói một lời, anh nắm lấy cánh tay cô kéo mạnh về phía chiếc xe. Khi cánh cửa xe đóng sầm lại, thế giới ồn ào bên ngoài hoàn toàn bị tách biệt, chỉ còn lại không gian chật hẹp, sặc mùi da thuộc và mùi gỗ đàn hương quen thuộc của Vũ.

"Thắt dây an toàn vào." Vũ lạnh lùng ra lệnh, đôi mắt anh dán chặt vào màn mưa trắng xóa trước mặt.

Xe lao đi trong đêm bão. Linh ngồi thu mình ở ghế phụ, làn váy satin dính nước dán chặt vào da thịt, khiến cô khẽ rùng mình vì lạnh. Vũ với tay ra phía sau, ném cho cô một chiếc áo khoác da.

"Mặc vào đi. Em muốn Nam lo lắng đến mức bỏ cả ca trực vì em bị cảm à?"

Linh im lặng khoác chiếc áo rộng thùng thình của anh lên người. Hơi ấm còn sót lại từ cơ thể Vũ bao quanh lấy cô, khiến một cảm giác rạo rực không tên nhen nhóm trong lòng. Suốt quãng đường, không ai nói với ai câu nào, nhưng sự im lặng ấy lại mang theo một sức ép nặng nề.

Đột nhiên, một tia sét đánh xuống ngay gần đó kèm theo tiếng nổ kinh thiên động địa. Một nhành cây lớn đổ sụp xuống mặt đường ngay trước mũi xe. Vũ đạp phanh gấp, khiến cơ thể Linh lao về phía trước. Theo bản năng, anh đưa tay ra chắn ngang ngực cô, giữ cô lại.

Trong khoảnh khắc nghẹt thở ấy, tay anh chạm vào phần ngực đầy đặn của cô qua lớp lụa mỏng. Thời gian như ngừng trôi. Linh mở to mắt nhìn anh, hơi thở nóng hổi của hai người hòa quyện vào nhau. Vũ không rút tay lại ngay, mà lòng bàn tay anh khẽ siết nhẹ, một hành động đầy bản năng và chiếm hữu.

"Đường bị chặn rồi." Vũ khàn giọng nói, ánh mắt anh tối sầm lại khi nhìn thấy đôi môi đang run rẩy của cô.

Anh lùi xe, rẽ vào một con đường mòn nhỏ dẫn ra phía bờ sông vắng vẻ. "Mưa lớn thế này không đi tiếp được, chúng ta phải đợi một lúc."

Vũ tắt đèn pha, chỉ để lại ánh đèn mờ ảo trong xe. Tiếng mưa đập vào mui xe như những nhịp trống dồn dập, càng làm tăng thêm sự căng thẳng giữa hai người. Linh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cô cố gắng nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng chỉ thấy một màu đen mênh mông.

"Sao anh lại ghét Nam như vậy?" Linh đột ngột hỏi, giọng cô nhỏ đến mức gần như bị tiếng mưa nuốt chửng.

Vũ bật cười, một tiếng cười khan khốc. Anh ngả người ra ghế, châm một điếu thuốc. Khói thuốc mờ ảo che khuất gương mặt anh. "Tôi không ghét nó. Tôi chỉ ghét cách nó biến em thành một con búp bê lộng lẫy nhưng không có linh hồn. Em không thuộc về cuộc sống nhạt nhẽo của nó, Hạ Linh."

Vũ quay sang, bàn tay anh lần này không còn dè dặt, anh đưa tay vuốt ve gò má đẫm nước mưa của cô. Ngón cái của anh di chuyển chậm rãi trên làn môi dưới của Linh, ép nó mở ra.

"Em có biết tại sao em lại run rẩy khi ở gần tôi không?" Anh thì thầm, khoảng cách gần đến mức Linh có thể cảm nhận được nhịp tim điên cuồng của anh. "Vì bên trong em cũng hoang dại như tôi. Em khao khát sự phá hủy này nhiều như cách tôi khao khát em."

Linh định lên tiếng phủ nhận, nhưng Vũ đã cúi xuống, nụ hôn của anh giáng xuống mạnh mẽ và thô bạo như chính cơn bão ngoài kia. Nó không có sự dịu dàng, nâng niu như của Nam; nó là một sự xâm chiếm, một sự đòi hỏi trần trụi.

Linh chống cự một cách yếu ớt, nhưng đôi bàn tay cô vô thức nắm chặt lấy vai áo anh. Một khoảnh khắc ranh giới đạo đức trong cô hoàn toàn sụp đổ. Cô bắt đầu đáp lại anh, một nụ hôn mang vị mặn của nước mắt, vị đắng của thuốc lá và vị ngọt của sự phản bội.

Dưới lớp áo khoác da, bàn tay của Vũ bắt đầu luồn lách vào bên trong váy cô, mơn trớn những vùng da thịt nhạy cảm nhất. Linh phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào, cô cảm thấy mình như đang rơi xuống một vực thẳm không đáy, nhưng lại không muốn dừng lại.

Cơn mưa bên ngoài vẫn không ngừng nghỉ, cũng như khao khát tội lỗi đang bùng cháy trong chiếc xe nhỏ hẹp. Đêm nay, Linh biết mình đã chính thức bước qua ranh giới không thể quay đầu.