Trận cuồng phong đêm qua đã để lại một thành phố tan tác, nhưng so với sự hỗn độn trong lòng Hạ Linh, cảnh tượng ấy vẫn còn quá đỗi bình yên. Sau khi được Vũ đưa về nhà trong tình trạng ướt sũng và kiệt sức, Linh đã đổ bệnh. Những ký ức về nụ hôn thô bạo trên xe và sự đụng chạm mãnh liệt của Vũ cứ chập chờn trong những cơn mê sảng, khiến cô không phân biệt nổi đâu là thực, đâu là mộng mị.
Sáng hôm sau, Nam gọi điện báo rằng anh vẫn bị kẹt ở bệnh viện vì danh sách nạn nhân sau bão tăng đột biến. Anh lo lắng khôn nguôi khi nghe giọng nói thều thào của Linh, nhưng rốt cuộc cũng chỉ có thể gửi gắm cô cho người anh trai mà anh tin tưởng tuyệt đối.
Linh nằm trên giường, hơi thở nóng hổi và nặng nề. Cánh cửa phòng ngủ khẽ đẩy ra, mang theo mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc. Cô cố gắng mở mắt, hình bóng cao lớn của Vũ hiện ra bên giường. Anh không mang theo vẻ đùa cợt thường thấy, thay vào đó là một sự trầm mặc đáng sợ.
“Nam bảo tôi sang xem em thế nào.” Vũ nói, giọng anh thấp và khàn, đặt một chiếc khăn lạnh lên trán cô.
Cái lạnh đột ngột khiến Linh rùng mình. Cô định ngồi dậy để đẩy anh ra, nhưng cơ thể rã rời không cho phép. “Anh đi đi... Đừng chạm vào tôi.”
Vũ không nghe theo. Anh ngồi xuống cạnh giường, bàn tay thô ráp của anh chạm vào cổ cô để kiểm tra nhiệt độ. Những ngón tay nóng hổi lướt qua làn da đang nhạy cảm vì sốt cao, tạo nên một sự mơn trớn đầy tội lỗi. Linh nhắm nghiền mắt, hơi thở trở nên dồn dập. Trong cơn sốt, sự đề phòng của cô mỏng manh hơn bao giờ hết.
“Em đang sợ cái gì? Sợ tôi, hay sợ rằng em thực sự thích sự hiện diện của tôi ở đây thay vì Nam?”
Vũ đứng dậy, anh lấy từ trong túi ra một lọ tinh dầu và bắt đầu xoa vào lòng bàn tay mình. Anh kéo tấm chăn xuống, để lộ đôi vai gầy và vùng xương quai xanh thanh tú của Linh. Cô muốn phản kháng nhưng đôi tay Vũ đã đặt lên vai cô, bắt đầu xoa bóp những cơ bắp đang căng cứng vì lạnh.
Hơi nóng từ bàn tay anh cùng mùi tinh dầu nồng nàn lan tỏa trong không gian hẹp. Những động tác của Vũ vừa chuyên nghiệp vừa đầy ám muội. Anh xoa dọc theo sống lưng cô, mỗi lần ngón tay anh chạm vào da thịt, Linh lại khẽ phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào vì sự kích thích không thể kiểm soát.
“Anh Vũ... đừng...” Lời nói của cô tan biến khi Vũ cúi thấp người xuống.
Anh không hôn cô. Anh chỉ áp sát môi vào vành tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt đang bừng cháy. “Em có biết em quyến rũ thế nào khi em cố gắng kìm nén không, Hạ Linh? Sự tử tế của Nam đang bóp nghẹt em, còn tôi... tôi muốn nhìn thấy em tan chảy.”
Bàn tay anh trượt xuống thấp hơn, luồn vào bên dưới lớp áo lụa của bộ đồ ngủ. Sự tiếp xúc trực tiếp giữa da thịt khiến Linh run rẩy dữ dội. Đó là một sự chăm sóc đầy biến thái, một sự quan tâm che đậy dưới vỏ bọc "anh chồng tương lai" nhưng thực chất là một sự chiếm đoạt về mặt tinh thần.
Linh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, lan tỏa xuống tận hạ thân. Sự cấm kỵ của tình huống này – giữa ban ngày, trong căn hộ mà Nam đã tự tay trang trí cho cô – khiến cảm giác khoái cảm trở nên mãnh liệt đến mức đau đớn. Cô thấy mình thật kinh tởm khi lại khao khát cái chạm của anh trong lúc hôn phu của mình đang cứu người.
“Anh là một con quỷ...” Linh thầm thì, nhưng bàn tay cô lại vô thức nắm chặt lấy ga giường, uốn cong người theo từng nhịp di chuyển của tay Vũ.
Vũ nở một nụ cười tàn nhẫn. Anh kéo cô ngồi dậy, ép cô tựa đầu vào lồng ngực vững chãi của mình. Anh cầm bát cháo còn nóng trên bàn, múc một thìa nhỏ đưa đến môi cô.
“Ăn đi. Em phải khỏe lại mới có sức để đối mặt với lễ đính hôn sắp tới chứ.”
Linh nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của Vũ. Trong đó không có sự thương hại, chỉ có một sự thách thức lạnh lùng. Cô hiểu rằng, anh đang chơi đùa với cô như mèo vờn chuột. Anh chăm sóc cô để cô không thể rời bỏ anh, để cô phải nợ anh, và để cô nhận ra rằng sự an toàn mà Nam mang lại chỉ là một ảo ảnh mong manh.
Cô run rẩy đón lấy thìa cháo, cảm nhận vị đắng chát lan tỏa trong miệng. Cơn sốt dường như đã hạ, nhưng một loại "bệnh" khác còn đáng sợ hơn đã bắt đầu ăn mòn vào tâm hồn cô. Sự chăm sóc của Vũ giống như một sợi dây thừng bằng lụa, nhẹ nhàng quấn quanh cổ cô, mỗi lúc một chặt hơn, cho đến khi cô hoàn toàn thuộc về anh trong sự tội lỗi tột cùng.
Đến chiều, khi Nam vội vã chạy về với đóa hoa trên tay, anh thấy Linh đã ngủ say, gương mặt hồng hào hơn. Vũ đứng ở ban công, thản nhiên hút thuốc như một người anh trai mẫu mực đã hoàn thành nhiệm vụ.
“Cảm ơn anh, anh Vũ. Em không biết phải làm sao nếu không có anh giúp trông chừng Linh.” Nam chân thành nói, tay nắm chặt tay anh trai mình.
Vũ nhả một ngụm khói vào không trung, đôi mắt lướt qua bóng dáng Linh đang nằm trên giường, nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý hiện rõ trên môi:
“Không có gì. Chăm sóc cô ấy... thú vị hơn anh tưởng.”
Linh nằm đó, dù đang ngủ nhưng trái tim vẫn đập loạn nhịp khi nghe thấy giọng nói của Vũ. Cô biết, cơn bão thực sự chỉ mới bắt đầu.