Ba ngày sau cơn bão, sức khỏe của Hạ Linh dần bình phục, nhưng sự tĩnh lặng trong tâm trí cô đã vĩnh viễn biến mất. Cô trở lại studio, cố gắng dùng công việc để lấp đầy những khoảng trống rỗng đáng sợ trong lòng. Thế nhưng, mỗi khi nhìn vào bức tranh thiếu nữ đã được Vũ "cứu sống", cô lại thấy gương mặt anh hiện ra, vừa ngạo nghễ vừa đầy chiếm hữu.
Chiều hôm đó, khi đang sắp xếp lại kho lưu trữ tranh cũ của gia đình họ Trần theo yêu cầu của ông nội Nam, Linh tình cờ phát hiện ra một căn phòng nhỏ nằm khuất sau lớp màn nhung ở tầng hầm dinh thự. Đó không phải là một kho chứa đồ bình thường, mà là một xưởng mộc kết hợp với phòng trưng bày những bản phác thảo kiến trúc bằng tay.
Giữa căn phòng là một chiếc bàn gỗ lớn sần sùi, vương vãi những mẩu gỗ thừa và mùi tinh dầu thông đặc trưng. Trên tường treo chi chít những bản vẽ cảnh quan với nét bút chì sắc sảo, phóng khoáng nhưng mang đầy hơi thở u uất.
Linh bước tới, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên một bản phác thảo ngôi nhà gỗ giữa rừng thông. Nét vẽ này… nó có linh hồn, có sự giằng xé giữa vẻ đẹp hoàn mỹ và sự hoang dại đổ nát.
“Đó là bản vẽ duy nhất tôi không bao giờ thực hiện.”
Giọng nói của Vũ vang lên từ phía bóng tối của góc phòng khiến Linh giật mình. Anh bước ra, tay cầm một thanh gỗ nhỏ và chiếc dao khắc sắc lẹm. Trong không gian mờ ảo của tầng hầm, anh trông giống như một nghệ nhân đang ẩn mình khỏi thế giới xô bồ.
“Anh vẽ sao?” Linh hỏi, sự tò mò nhất thời át đi nỗi sợ hãi.
Vũ không trả lời trực tiếp. Anh tiến lại gần, đứng cạnh cô bên chiếc bàn gỗ. “Đa số kiến trúc sư bây giờ dùng máy tính. Tôi thích cảm giác ngòi chì lướt trên giấy, cũng giống như cách em thích cảm giác cọ vẽ chạm vào mặt toan. Nó chân thực, và nó… đau đớn hơn.”
Linh nhìn vào đôi bàn tay đầy vết chai sạn và những vết sẹo nhỏ của anh. Cô chợt nhận ra, đằng sau vẻ ngoài thô bạo và bất cần, Vũ sở hữu một tâm hồn nghệ sĩ cực đoan – thứ mà Nam, người luôn tôn sùng sự cân bằng và logic, không bao giờ có được. Đây chính là sở thích bí mật của anh, một góc khuất mà có lẽ ngay cả gia đình họ Trần cũng không mấy bận tâm.
“Bức vẽ này… tại sao anh không thực hiện nó?” Linh hỏi, chỉ vào ngôi nhà gỗ.
Vũ xoay người, ép Linh lùi lại cho đến khi cô tựa hẳn vào mép bàn gỗ cứng nhắc. Anh chống hai tay hai bên, vây hãm cô trong không gian đầy mùi gỗ và mùi mồ hôi nam tính.
“Vì ngôi nhà đó thiếu một linh hồn.” Anh nhìn sâu vào mắt cô, giọng trầm đục. “Một người phụ nữ có thể chịu đựng được sự cô độc và điên rồ của kẻ thiết kế ra nó. Em có nghĩ mình làm được không, Hạ Linh?”
Linh cảm thấy nhịp tim mình tăng tốc. Sự đồng điệu về tâm hồn trong nghệ thuật giữa cô và Vũ là một thứ ranh giới mới, nguy hiểm hơn cả sự đụng chạm xác thịt. Nó khiến cô cảm thấy anh không còn là một kẻ xâm lược, mà là một người "tri kỷ" đầy tội lỗi.
Vũ cầm lấy một mẩu gỗ nhỏ đã được gọt dũa sơ bộ, đặt vào bàn tay Linh. Anh bao phủ lấy tay cô, hướng dẫn cô cách cầm dao khắc. “Nhìn này, nếu em đi quá sâu, gỗ sẽ nứt. Nếu em đi quá nông, hình hài sẽ không hiện rõ. Phải dùng sự khát khao để dẫn đường cho lưỡi dao.”
Bàn tay anh nóng rực, áp chặt lên lưng bàn tay cô. Qua lớp áo mỏng, Linh cảm nhận được lồng ngực anh vững chãi đang kề sát lưng mình. Sự quan tâm này không hề có vẻ lịch sự, nó mang tính chiếm hữu trần trụi. Anh cố tình để hơi thở của mình vương vít trên cổ cô, nơi những sợi tóc con đang dựng đứng lên vì kích thích.
Sự va chạm giữa hai tâm hồn nghệ sĩ bắt đầu mờ đi ranh giới của đạo đức. Linh thấy mình không muốn đẩy anh ra. Cô bị cuốn vào cách anh cảm thụ cái đẹp, cách anh điều khiển lưỡi dao đầy quyết đoán. Một sự kết nối vô hình nhưng mạnh mẽ đang kéo họ lại gần nhau hơn, sâu sắc hơn một cuộc ngoại tình đơn thuần.
“Nếu Nam biết anh ở đây…” Linh thầm thì, mắt nhắm nghiền khi cảm nhận bàn tay Vũ đang trượt từ tay lên đến bắp tay cô, mơn trớn đầy khiêu khích.
“Nó sẽ không bao giờ hiểu được.” Vũ nói, môi anh chạm nhẹ vào gáy cô, gây ra một cơn rùng mình khoái lạc. “Nó yêu sự thanh khiết của em, còn tôi… tôi yêu cái cách em đang run rẩy vì tội lỗi trong vòng tay tôi ngay lúc này.”
Vũ xoay người cô lại. Trên chiếc bàn gỗ chứa đầy những bản vẽ và dăm gỗ vụn, anh nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào sự thật. Rằng cô không chỉ bị thu hút bởi cơ thể anh, mà cô đang bị thu hút bởi thế giới đen tối, đầy đam mê mà anh đang sở hữu.
Bản giao hưởng của sự phản bội giờ đây đã có thêm những giai điệu trầm bổng của sự đồng điệu. Linh biết, mình đã không còn đường lui khi cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào những vết sẹo trên tay anh – những vết sẹo của một nghệ sĩ điên cuồng.