Không khí tại dinh thự họ Trần những ngày cận kề lễ đính hôn trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Sự hào nhoáng của những lẵng hoa lan trắng trải dài khắp hành lang và tiếng cười nói của những người thợ trang trí không làm Hạ Linh cảm thấy khá hơn. Ngược lại, cô thấy mình như một món đồ cổ quý giá đang được chuẩn bị để trưng bày trong một buổi triển lãm mà cô không hề muốn tham gia.
Sáng nay, đại diện của hai dòng họ có buổi gặp mặt để chốt danh sách khách mời và xem qua lễ phục. Bà Phương, mẹ của Nam, luôn là người điều hành mọi thứ với một kỷ luật sắt thép.
“Linh, con phải hiểu rằng cuộc hôn nhân này không chỉ là chuyện của hai đứa. Nó là bộ mặt của cả hai gia đình.” Bà vừa nói vừa điều chỉnh lại cổ áo cho Linh, đôi mắt sắc sảo soi xét từng milimet trên gương mặt cô. “Con dạo này gầy đi, mắt lại có quầng thâm. Đừng để người ta nói nhà họ Trần bạc đãi con dâu.”
Linh gật đầu một cách máy móc. Bên cạnh cô, Nam vẫn giữ nụ cười hiền lành thường trực. Anh nắm lấy tay cô, truyền cho cô một sự trấn an dịu dàng: “Mẹ đừng quá khắt khe, Linh làm việc ở studio vất vả nên hơi mệt thôi. Đính hôn xong em sẽ cho cô ấy đi nghỉ dưỡng.”
Giữa những lời bàn tán về kim cương, thiệp mời và danh gia vọng tộc, một bóng người thong thả bước vào phòng khách. Vũ xuất hiện, vẫn với bộ đồ đen đơn giản và vẻ mặt bất cần đời. Anh không tham gia vào cuộc thảo luận, chỉ đứng tựa lưng vào cây cột đá ở góc phòng, tay xoay nhẹ chiếc bật lửa Zippo, tạo nên những tiếng “tách, tách” nhịp nhàng nhưng đầy khiêu khích.
“Anh Vũ, anh thấy chiếc váy này thế nào?” Nam hỏi, muốn kéo anh trai vào không khí gia đình.
Vũ ngước mắt lên, ánh nhìn của anh như một mũi tên xuyên qua đám đông, cắm thẳng vào cơ thể Linh. Chiếc váy đính hôn màu trắng ngọc trai bó sát, tôn lên bờ vai gầy và vòng eo nhỏ nhắn của cô, nhưng trong mắt Vũ, nó trông như một tấm vải liệm cho sự tự do.
“Quá kín đáo.” Vũ nhả ra hai chữ ngắn gọn, lạnh lùng. “Nhưng có lẽ sự kín đáo đó lại hợp để che giấu những thứ đang sục sôi bên trong.”
Bà Phương nhíu mày: “Vũ, con lúc nào cũng thích nói những lời kỳ quặc.”
Linh cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Mỗi lời Vũ nói đều như một lời ám chỉ trực diện vào những bí mật mà họ đã chia sẻ trong căn phòng dưới hầm hay trên chiếc xe đêm bão. Sự hiện diện của anh giữa một không gian đầy rẫy những chuẩn mực đạo đức khiến cô cảm thấy vừa hãi hùng, vừa có một sự kích thích điên rồ. Cô sợ bị phát hiện, nhưng lại thèm khát cái nhìn rực lửa của anh hơn là sự quan tâm đều đặn của Nam.
Buổi chiều, áp lực từ gia đình Linh cũng ập tới. Bố mẹ cô gọi điện nhắc nhở về việc phải cư xử cho xứng với vị thế nhà chồng. Họ nói về sự may mắn của cô, về việc Nam là một bến đỗ hoàn hảo. Linh cúp máy, lòng nặng trĩu. Cô bước ra ban công để hít thở chút không khí trong lành, nhưng thực chất là để tìm kiếm một bóng hình mà cô biết chắc là đang ở đâu đó quanh đây.
Dưới sân vườn, Vũ đang đứng một mình bên hồ cá Koi. Linh bước xuống, tà váy trắng lướt đi trên thảm cỏ như một bóng ma.
“Anh muốn gì ở tôi?” Linh đứng sau lưng anh, giọng run rẩy. “Anh định phá nát cuộc đời tôi ngay trước lễ đính hôn sao?”
Vũ quay lại, tay vẫn đút trong túi quần. Anh tiến lại gần cô, từng bước một, cho đến khi Linh bị ép sát vào thành hồ. Tiếng nước chảy róc rách không át được nhịp tim dồn dập của cô.
“Phá nát?” Vũ cười khẩy, bàn tay anh đưa lên, thô bạo gạt đi một lọn tóc vướng trên môi cô. “Tôi đang cứu em khỏi nấm mồ mang tên ‘hạnh phúc gia đình’ này đấy, Hạ Linh. Em nhìn vào gương đi, em thấy một cô dâu đang hạnh phúc, hay thấy một tù nhân đang đếm ngược ngày bị giam cầm?”
Bàn tay anh trượt xuống, bóp nhẹ vào cằm cô, buộc cô phải ngước nhìn anh. Những ngón tay nóng hổi của Vũ in hằn trên làn da trắng sứ.
“Mọi người ở trên kia đang bận rộn khoác lên em những lớp trang sức lộng lẫy, nhưng chỉ có tôi biết…” Anh cúi xuống, giọng nói trầm thấp, đầy tính chiếm đoạt phả vào môi cô. “Chỉ có tôi biết bên dưới lớp lụa này, cơ thể em đang khao khát điều gì. Em đang run lên vì tôi, chứ không phải vì cái nhẫn kim cương kia.”
Linh định đẩy anh ra, nhưng Vũ đã nhanh hơn, anh áp sát cơ thể mình vào cô. Sự cứng cáp của cơ bắp anh đối lập hoàn toàn với sự mềm mại của chiếc váy đính hôn. Trong khoảnh khắc ấy, áp lực từ gia đình, danh dự và cả Nam đều biến mất. Chỉ còn lại sự cấm kỵ đến nghẹt thở.
“Buông ra… Nam có thể nhìn thấy…” Linh thều thào, đôi mắt nhắm nghiền khi cảm nhận được bàn tay Vũ đang mơn trớn dọc theo sống lưng cô, luồn vào bên dưới lớp lụa mỏng.
“Để nó thấy.” Vũ gằn giọng, nụ hôn của anh bắt đầu di chuyển từ cổ lên đến mang tai cô, đầy khiêu khích. “Để nó thấy người phụ nữ của nó đang rên rỉ dưới bàn tay anh trai nó như thế nào.”
Một sự giằng xé kinh hoàng nổ ra trong tâm trí Linh. Cô căm ghét sự thô bạo của anh, nhưng lại say đắm cảm giác được là chính mình khi ở bên anh—một kẻ tội lỗi và đầy bản năng. Buổi tiệc đính hôn sắp tới không còn là một niềm vui, mà là một sân khấu kịch, nơi cô phải đóng vai chính trong khi trái tim đã thuộc về kẻ phản diện đang đứng trước mặt.