MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLớp Màu Phản BộiChương 10

Lớp Màu Phản Bội

Chương 10

933 từ · ~5 phút đọc

Đêm trước lễ đính hôn, dinh thự họ Trần chìm trong một sự tĩnh lặng giả tạo. Những dải lụa trắng và hoa tươi đã được bài trí xong xuôi, tỏa ra một mùi hương nồng đượm đến mức nghẹt thở. Nam đã say khướt sau buổi tiệc chia tay đời độc thân với đám bạn bác sĩ; anh được người làm đưa về phòng trong tình trạng không còn biết trời đất là gì.

Hạ Linh không ngủ được. Cô khoác lên mình chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng màu sâm banh, bước ra ban công tầng hai để tìm chút khí lạnh của sương đêm. Từ đây, cô có thể nhìn thấy khu vườn tràn ngập ánh trăng và những bóng đen của hàng thông rì rào.

Nhưng cô không cô đơn.

Ở ban công kề bên, ngăn cách chỉ bởi một khoảng trống chưa đầy một mét, Vũ đang đứng đó. Anh không mặc áo, chỉ mặc chiếc quần tây đen, điếu thuốc trên tay lập lòe một đốm đỏ cô độc giữa đêm đen. Làn da bánh mật của anh phản chiếu ánh trăng, để lộ những đường nét cơ bắp rắn rỏi và cả vết sẹo dài chạy dọc mạn sườn – kết quả của một lần liều lĩnh thời trai trẻ.

“Em đang mơ về đám cưới hoàn hảo của mình sao?” Giọng Vũ vang lên, trầm thấp và mỉa mai, xé toạc không gian yên tĩnh.

Linh giật mình, đôi tay bám chặt vào lan can đá lạnh lẽo. “Anh chưa ngủ sao? Ngày mai... anh còn phải đại diện nhà trai đứng ra tiếp khách.”

Vũ nhả một ngụm khói, ánh mắt anh không rời khỏi gương mặt thanh tú của Linh. “Tiếp khách? Để xem chú em tôi rước một con búp bê không linh hồn về nhà à? Hạ Linh, em nhìn vào chiếc nhẫn trên tay mình đi. Nó có cảm giác như một chiếc cùm không?”

Linh cúi đầu, viên kim cương tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo dưới trăng. “Đừng nói nữa, Vũ. Mọi thứ đã định đoạt rồi.”

“Chưa có gì là định đoạt khi tôi còn đứng ở đây.”

Vũ dập tắt điếu thuốc, anh bất ngờ bước qua khoảng không gian hẹp giữa hai ban công. Động tác của anh nhanh nhẹn và liều lĩnh như một con báo. Linh hoảng hốt lùi lại, nhưng đã quá muộn. Vũ đã nhảy sang phía cô, đôi bàn tay nóng hổi chộp lấy eo cô, ép cô vào cánh cửa kính của phòng ngủ.

“Anh điên rồi! Nếu Nam tỉnh dậy...” Linh thảng thốt, hơi thở trở nên dồn dập.

“Nó đang say mềm trong giấc mộng về sự chung thủy của em.” Vũ gằn giọng, bàn tay anh luồn vào làn tóc mây của cô, ép cô phải ngước nhìn anh. “Còn tôi, tôi đang thức trong cơn ác mộng mang tên em.”

Trong khoảnh khắc ấy, sự căng thẳng tích tụ suốt bao ngày qua bùng nổ. Sự cấm kỵ, nỗi sợ hãi và cả những khao khát thầm kín nhất cuộn trào thành một cơn lốc xoáy. Vũ không chờ đợi thêm, anh cúi xuống, chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn bạo liệt.

Đây không phải là nụ hôn thăm dò nơi xưởng tranh, cũng không phải nụ hôn vội vã trong đêm bão. Nó là một sự chiếm đoạt hoàn toàn. Linh cảm nhận được vị đắng chát của thuốc lá và vị cay nồng của rượu vang vẫn còn vương trên môi anh. Cô vùng vẫy yếu ớt, đôi tay đẩy vào lồng ngực vững chãi của anh, nhưng sự cứng cáp và mùi hương nam tính đầy quyền lực của Vũ đã đánh bại mọi lý trí cuối cùng.

Đôi môi Vũ di chuyển mạnh mẽ, lưỡi anh xâm nhập và quấn lấy cô như một sự khẳng định chủ quyền. Linh phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào, đôi bàn tay cô từ đẩy chuyển sang nắm chặt lấy bờ vai trần của anh, những đầu ngón tay cắm sâu vào da thịt anh như để tìm một điểm tựa giữa cơn sóng dữ.

Chiếc váy lụa mỏng manh của Linh dường như trở nên thừa thãi dưới bàn tay đang mơn trớn khắp những đường cong của anh. Vũ đẩy một chân vào giữa hai chân cô, ép sát vùng nhạy cảm nhất của mình vào cơ thể cô qua lớp vải mỏng. Sự cứng rắn và nóng rực của anh khiến Linh run rẩy dữ dội, một luồng điện khoái lạc chạy dọc từ xương sống xuống tận gót chân.

Dưới ánh trăng, bóng của họ hòa vào nhau thành một khối thống nhất, đen đặc và đầy tội lỗi. Đây là nụ hôn của sự phản bội, nụ hôn đánh dấu sự sụp đổ của một cô dâu tương lai trước ngưỡng cửa hôn nhân.

Khi Vũ buông ra, hơi thở của cả hai đều hỗn loạn. Sợi chỉ bạc mỏng manh kéo dài giữa đôi môi họ là minh chứng cho sự thèm khát trần trụi.

“Ngày mai, khi em đứng cạnh nó để trao nhẫn...” Vũ thì thầm, đôi mắt anh rực lên một tia nhìn tàn nhẫn và chiếm hữu, “Hãy nhớ đến mùi vị này của tôi. Hãy nhớ rằng, người đầu tiên khiến em run rẩy như thế này... không phải là chồng em.”

Vũ buông cô ra, lùi lại và nhảy ngược về phía ban công của mình, biến mất vào bóng tối của căn phòng, để lại Linh đứng đó giữa đêm lạnh, đôi môi sưng mọng và trái tim đã hoàn toàn vỡ nát bởi tội lỗi.