MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỚP TRƯỞNG ĐẦU GẤUChương 1: HAI ĐƯỜNG THẲNG SONG SONG

LỚP TRƯỞNG ĐẦU GẤU

Chương 1: HAI ĐƯỜNG THẲNG SONG SONG

1,518 từ · ~8 phút đọc

Tiếng chuông báo thức vang lên khô khốc lúc sáu giờ sáng, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng trong căn phòng ngập tràn mùi tinh dầu oải hương của Trần Mai Linh. Cô thức dậy, động tác chuẩn xác như một cỗ máy đã được lập trình sẵn qua hàng ngàn ngày. Việc đầu tiên Linh làm không phải là vươn vai hay tận hưởng chút hơi ấm còn sót lại trong chăn, mà là với lấy chiếc kính cận đặt ngay ngắn trên kệ đầu giường, rồi kiểm tra lịch trình trong cuốn sổ tay bọc da xanh mướt.

“6:00 - Thức dậy. 6:15 - Vệ sinh cá nhân và đọc tin tức tiếng Anh. 6:45 - Ăn sáng cùng mẹ. 7:15 - Có mặt tại trường.”

Mọi thứ đều hoàn hảo, đều đặn đến mức nghẹt thở. Linh đứng trước gương, thắt lại chiếc nơ đồng phục của trường THPT Phan Đình Phùng. Cô nhìn vào cái bóng của mình trong gương: một nữ sinh có gương mặt thanh tú, đôi mắt sáng nhưng luôn phảng phất một vẻ mệt mỏi khó gọi tên. Dưới lầu, tiếng lạch cạch của dao nĩa và giọng nói trầm thấp của mẹ cô – một giảng viên đại học nổi tiếng với sự nghiêm khắc – bắt đầu vọng lên. Linh hít một hơi thật sâu, ép mình vào khuôn mẫu của một “lớp trưởng gương mẫu”, một “đứa con ngoan đạo” trước khi bước ra khỏi cửa phòng. Đối với Linh, cuộc sống không phải là những trải nghiệm, mà là một chuỗi những nhiệm vụ cần được hoàn thành với số điểm tuyệt đối.

Cùng lúc đó, ở phía bên kia thành phố, trong một căn hộ tập thể cũ kỹ với những mảng tường bong tróc, Nguyễn Hoàng Long đang bị đánh thức bởi tiếng cãi vã của hàng xóm và tiếng còi xe inh ỏi dưới đường. Cậu tung chăn, để lộ lồng ngực săn chắc và những vết xước nhỏ trên cánh tay – kết quả của một trận bóng rổ phủi tối qua. Long không có lịch trình, cũng chẳng có sổ tay. Cậu vơ lấy chiếc áo sơ mi trắng bị vứt lăn lóc trên ghế, xỏ vào người mà chẳng buồn cài hết cúc.

Long nhìn vào gương nhà tắm, đưa tay vuốt ngược mái tóc đen nhánh, gương mặt góc cạnh và đôi mắt sâu hoắm mang vẻ bất cần đời hiện rõ. Biệt danh Long “Sắt” không phải tự dưng mà có. Đó là thành quả của những năm tháng lăn lộn, của những nắm đấm dùng để bảo vệ bản thân và cả những lần lì lợm đối đầu với giám thị. Nhưng ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc ngông cuồng ấy là một trái tim luôn khao khát điều gì đó khác biệt, một cái gì đó không phải là sự kỳ thị của giáo viên hay những lời xì xào của đám học sinh nhát gan.

Bảy giờ mười lăm phút sáng, sân trường Phan Đình Phùng bắt đầu nhộn nhịp. Linh đứng ở cổng trường, tay cầm cuốn sổ trực tuần, đôi mắt sắc lẹm lướt qua từng đám đông. Cô giống như một vị trọng tài nghiêm khắc trong một trận đấu không bao giờ kết thúc.

“Hùng lớp 12B, thắt lưng không đúng quy định. Ghi tên.” “Lan lớp 11A, nhuộm tóc màu khói. Ghi tên.”

Mỗi cái tên được hạ bút xuống trang giấy trắng là một lần Linh cảm thấy cái hố ngăn cách giữa cô và bạn bè lại rộng thêm một chút. Cô biết họ gọi mình là “nữ vương băng giá”, là “robot của hội đồng quản trị”, nhưng Linh không quan tâm, hay đúng hơn là cô không cho phép mình được phép quan tâm.

Đúng lúc đó, một chiếc xe mô tô phân khối lớn gầm rú tiến sát vào cổng trường rồi phanh kịt một cái đầy khiêu khích. Long nhảy xuống xe, tháo chiếc mũ bảo hiểm, để mặc mái tóc rối bù trong gió. Cậu nhếch mép khi thấy Linh đang tiến về phía mình với vẻ mặt không thể nghiêm trọng hơn.

“Lại là cậu, Nguyễn Hoàng Long,” Linh nói, giọng lạnh lùng như băng mỏng mùa đông. “Đi xe phân khối lớn vào trường, không đội mũ bảo hiểm đúng quy chuẩn học sinh, áo quần xộc xệch. Cậu có định để tôi để yên cho cậu một ngày nào không?”

Long không hề sợ hãi, cậu tiến lại gần, cúi thấp người xuống cho đến khi hơi thở của cậu gần như chạm vào vành tai của Linh. Một mùi nắng, mùi mồ hôi nam tính và chút vị đắng của trà xanh phả vào không gian của cô, làm vỡ tan cái mùi hương oải hương thanh khiết mà Linh vẫn luôn giữ quanh mình.

“Lớp trưởng đại nhân à, cô không thấy mệt sao?” Long thì thầm, giọng trầm khàn đầy vẻ mỉa mai. “Sáng nào cũng dậy sớm để soi mói người khác, cô có thực sự sống cho bản thân mình không, hay chỉ đang sống để làm hài lòng cái cuốn sổ đỏ chót trên tay cô?”

Linh sững người. Câu nói của Long đâm trúng vào cái góc khuất mà cô luôn cố gắng che giấu. Một giây ngắn ngủi, đôi mắt cô dao động, nhưng ngay lập tức, cái tôi kiêu hãnh đã kéo cô trở lại. Cô đẩy gọng kính, lùi lại một bước để giữ khoảng cách an toàn.

“Cuộc sống của tôi như thế nào không mượn cậu quan tâm. Việc của cậu là chấp hành quy định. Chiều nay, sau giờ học, cậu phải ở lại trực nhật nhà kho phế liệu khu C. Đây là lệnh của thầy Giám thị vì lỗi vi phạm tuần trước.”

Long hừ lạnh một tiếng, định buông lời cợt nhả thêm nhưng nhìn thấy vẻ kiên quyết đến cực đoan trong ánh mắt Linh, cậu bỗng thấy mất hứng. Cậu lướt qua cô, vai va mạnh vào vai Linh như một sự khẳng định ngầm về sự tồn tại ngông cuồng của mình.

“Được thôi, trực thì trực. Để xem cô trụ lại được bao lâu với cái đống bụi bặm đó, lớp trưởng sạch sẽ.”

Linh đứng yên nhìn theo bóng lưng to lớn của Long đang khuất dần giữa hành lang. Cô siết chặt cuốn sổ trong tay, cảm thấy lòng mình xao động một cách khó hiểu. Cậu ta là kẻ thù, là đối trọng, là một đường thẳng song song hoàn toàn trái ngược với cô. Trong thế giới của Linh, mọi thứ đều phải có trật tự, còn Long chính là hiện thân của sự hỗn loạn. Cô ghét sự hỗn loạn đó, nhưng đôi khi, trong những giấc mơ thầm kín nhất, Linh lại tự hỏi cảm giác được tự do như một ngọn gió bất kham giống cậu ta sẽ như thế nào.

Tiết học đầu tiên bắt đầu. Linh ngồi ở dãy đầu, lưng thẳng tắp, bút ghi chép đều đặn. Ở cuối lớp, Long gục đầu xuống bàn ngủ, ánh nắng buổi sáng chiếu qua khe cửa sổ rọi lên mái tóc rối. Hai con người, ở hai đầu của một phòng học, đại diện cho hai thái cực hoàn toàn khác biệt của tuổi trẻ. Một bên là gánh nặng của trách nhiệm và kỳ vọng, một bên là sự nổi loạn để che giấu nỗi cô đơn.

Tiếng giảng bài của giáo viên vang lên đều đều, nhưng cả Linh và Long đều không biết rằng, đây là ngày cuối cùng họ được sống trong cái thế giới quen thuộc của chính mình. Những đường thẳng song song tưởng chừng sẽ chẳng bao giờ chạm nhau, lại đang bị định mệnh kéo về phía một giao điểm tàn khốc và đầy bất ngờ.

Bầu trời ngoài cửa sổ bỗng chốc sầm lại. Những đám mây đen từ đâu kéo đến, che khuất ánh mặt trời yếu ớt của buổi sớm. Một luồng không khí lạnh lẽo đột ngột tràn vào phòng học, khiến Linh khẽ rùng mình. Cô nhìn ra cửa sổ, lòng dấy lên một nỗi bất an kỳ lạ. Cơn mưa đầu mùa sắp đến, và dường như, nó sẽ cuốn trôi tất cả những gì cô từng tin tưởng là vững chãi.

Chiều nay, tại nhà kho cũ, khi tiếng sấm nổ vang trời và những tia chớp rạch ngang không gian tối tăm, cuộc đời của Long "Sắt" và lớp trưởng Mai Linh sẽ bước sang một trang mà không một cuốn sách giáo khoa nào có thể dạy cho họ cách đối phó. Hai linh hồn, hai số phận, sẽ phải học cách tồn tại trong chính lớp vỏ của kẻ mà họ ghét nhất. Sự hoán đổi không chỉ là về thể xác, mà là một sự va chạm đau đớn giữa hai thế giới quan, nơi mà những định kiến sẽ phải sụp đổ để nhường chỗ cho sự thấu hiểu. Nhưng trước khi sự thấu hiểu đến, họ sẽ phải trải qua những ngày tháng điên rồ nhất của tuổi thanh xuân.