MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỚP TRƯỞNG ĐẦU GẤUChương 2: KHOẢNH KHẮC THIÊN ĐỊA NGHỊCH CHUYỂN

LỚP TRƯỞNG ĐẦU GẤU

Chương 2: KHOẢNH KHẮC THIÊN ĐỊA NGHỊCH CHUYỂN

1,707 từ · ~9 phút đọc

Năm giờ chiều, bầu trời phía sau dãy nhà khu C của trường Phan Đình Phùng không còn vẻ rực rỡ của nắng quái chiều hôm mà chuyển sang một màu tím thẫm đục ngầu, báo hiệu một cơn giông cực lớn sắp đổ bộ. Không khí đặc quánh, oi nồng đến mức lồng ngực người ta cảm thấy khó thở. Mai Linh đứng trước cánh cửa gỗ cũ kỹ của nhà kho phế liệu, chiếc chìa khóa gỉ sét trong tay cô run rẩy theo từng nhịp tim đập nhanh bất thường. Cô ghét nơi này. Nhà kho là nơi chứa đựng tất cả những gì thừa thãi, cũ nát và bị lãng quên của ngôi trường: những bộ bàn ghế gãy chân, những tấm bảng đen nứt toác và hàng chồng sách báo mục nát từ thập kỷ trước.

"Cạch."

Cánh cửa mở ra, phả vào mặt Linh một mùi ẩm mốc xen lẫn mùi gỗ mục và bụi bặm lưu cửu. Cô khẽ ho, đưa tay lên che mũi, thầm rủa thầm gã đại ca lớp bên chắc chắn lại đang tìm cách trốn việc. Nhưng vừa quay đầu lại, Linh đã thấy Long "Sắt" đang lững thững tiến tới. Cậu ta vẫn cái vẻ bất cần đó, vai đeo chiếc cặp xệ xuống một bên, miệng huýt sáo một điệu nhạc không tên nhưng ánh mắt lại dán chặt vào những đám mây đen đang vần vũ trên đầu.

"Lớp trưởng tới sớm thế? Sợ tôi trốn à?" Long nhếch mép, bước qua Linh đi thẳng vào trong kho mà không thèm chờ đợi. Cậu tự nhiên ngồi phắt lên một chồng bàn ghế cũ, gác chân lên cao như thể đây là giang sơn của riêng mình.

Linh nghiến răng, đóng sầm cửa lại để ngăn những cơn gió bắt đầu rít lên từng hồi bên ngoài. "Nguyễn Hoàng Long, tôi nhắc lại, đây là hình phạt dành cho cả hai. Tôi không phải quản gia của cậu. Cầm lấy cây chổi kia và dọn dẹp đống giấy vụn ở góc tường mau."

Long nhìn cây chổi như nhìn một sinh vật lạ, rồi lại nhìn Linh với vẻ trêu chọc: "Cô có biết bàn tay này của tôi dùng để làm gì không? Để đấm những đứa láo toét, không phải để quét rác. Nếu cô thích sạch sẽ, cô cứ làm đi, tôi sẽ ngồi đây... giám sát."

"Cậu..." Linh tức đến nghẹn lời. Cô cảm thấy máu nóng dồn lên tận mặt. Bao nhiêu áp lực từ những bài kiểm tra, từ sự kỳ vọng của mẹ và cả sự mệt mỏi vì phải đóng vai một lớp trưởng hoàn hảo bỗng chốc bùng phát. Cô ném mạnh cây chổi xuống sàn, tiến lại gần Long, đôi mắt sau gọng kính cận tóe lửa. "Cậu tưởng cậu là ai? Cậu tưởng cậu ngầu lắm khi bắt nạt người khác và làm loạn trường học sao? Cậu chỉ là một kẻ nhát gan, không dám đối mặt với thực tế nên mới dùng nắm đấm để che đậy sự trống rỗng trong đầu mình thôi!"

Long khựng lại. Nụ cười cợt nhả trên môi cậu tắt ngấm. Những lời của Linh như những mũi kim đâm vào lòng tự trọng của cậu. Hai người đứng đối diện nhau giữa không gian chật hẹp, tối tăm của nhà kho. Khoảng cách gần đến mức họ có thể nghe thấy hơi thở hổn hển của đối phương và tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực. Sự căng thẳng giữa hai thái cực đạt đến đỉnh điểm, tưởng chừng chỉ cần một mồi lửa nhỏ là cả hai sẽ nổ tung.

Vừa lúc đó, một tiếng "sột soạt" lớn vang lên từ phía dưới chân Linh. Một vật thể màu nâu đen, bóng loáng và to bằng ngón tay cái đột ngột bay vút lên từ đống giấy vụn mục nát. Nó lượn một vòng trên không trung rồi hướng thẳng về phía vai áo trắng của Linh.

"Áaaaaaaa!"

Tiếng hét của Mai Linh vang dội khắp nhà kho, xé toạc bầu không khí ngột ngạt. Lớp trưởng "băng giá", người luôn giữ vẻ mặt không cảm xúc trước mọi khó khăn, bỗng chốc hóa thành một cô gái nhỏ yếu ớt. Cô hoảng loạn lùi lại, đôi chân run rẩy vấp phải chân ghế gỗ. Theo bản năng, Linh chộp lấy bất cứ thứ gì gần mình nhất để giữ thăng bằng.

Nhưng Long cũng chẳng khá hơn. "Đại ca" của trường Phan Đình Phùng, người từng một mình đối đầu với ba gã thanh niên lớp trên, hóa ra lại có một điểm yếu chết người: sợ gián. Nhìn thấy con vật sáu chân đang bay loạn xạ, khuôn mặt Long trắng bệch ra không còn một giọt máu. Cậu nhảy dựng lên khỏi chồng bàn ghế, vô tình lao thẳng về phía Linh để né tránh sinh vật đáng sợ kia.

Hai người va mạnh vào nhau. Một tiếng "rầm" vang lên khi họ cùng ngã xuống sàn kho bụi bặm. Đầu của Linh va vào ngực Long, còn Long theo đà đè lên người Linh. Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, đôi tay họ quờ quạng, chạm vào nhau, đan vào nhau giữa những tiếng hét hoảng loạn.

Đúng lúc đó, một tia sét rạch ngang bầu trời đêm, chiếu sáng rực cả căn kho cũ qua những khe hở của mái tôn. Một tiếng sấm nổ đùng đoàng ngay sát trên đầu, rung chuyển cả mặt đất. Sự cố chập điện xảy ra đúng lúc ấy. Những dây điện cũ kỹ chạy dọc trần kho lóe lên những tia lửa xanh lè, rồi một luồng điện cực mạnh chạy dọc theo mái tôn, truyền xuống những đống sắt vụn và đánh thẳng vào nơi hai người đang nằm.

Linh cảm thấy một luồng sức mạnh khủng khiếp chạy dọc sống lưng, như thể có hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên qua từng tế bào. Cô thấy thế giới xung quanh quay cuồng, tất cả màu sắc trộn lẫn vào nhau thành một màu trắng xóa. Cô nghe thấy tiếng hét của Long, nhưng âm thanh đó xa xăm như thể vọng lại từ một chiều không gian khác. Rồi, một cảm giác kỳ lạ ập đến: Linh thấy mình như bị một lực hút khổng lồ kéo tuột ra khỏi chính cơ thể của mình. Cô lơ lửng, trống rỗng, rồi đột ngột bị đẩy mạnh vào một khoảng không tối tăm và nặng nề hơn rất nhiều.

Không gian trở lại tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng mưa bắt đầu rơi lộp bộp trên mái tôn, mỗi lúc một lớn hơn thành một trận cuồng phong dữ dội.

Mười phút sau, "Linh" lồm cồm ngồi dậy. Cậu đưa tay lên ôm lấy đầu mình, cảm giác đau nhức âm ỉ. Nhưng có điều gì đó không đúng. Đôi bàn tay của cậu sao lại nhỏ nhắn và trắng trẻo thế này? Làn da mịn màng, không có những vết chai vì chơi bóng rổ, không có những vết xước của những cuộc ẩu đả. Cậu nhìn xuống dưới, và suýt chút nữa thì ngất xỉu lần thứ hai. Chiếc váy đồng phục xếp ly màu xanh đen đang phủ trên đôi chân thon dài... của cậu.

"Cái... cái gì thế này? Giọng mình... sao lại...?" Cậu thốt lên, và tiếng nói phát ra thanh mảnh, trong trẻo như tiếng chuông gió, hoàn toàn không phải là giọng trầm khàn của Nguyễn Hoàng Long.

Cách đó một mét, "Long" cũng bắt đầu cử động. Cô cảm thấy cơ thể mình nặng nề một cách lạ lùng. Vai rộng hơn, lồng ngực to lớn hơn, và đôi chân dài đến mức cô thấy vướng víu. Cô đưa tay lên sờ mặt, và cảm nhận được những đường nét góc cạnh, cứng cáp của một người đàn ông. Cô nhìn vào đôi bàn tay to bản với những khớp xương rõ rệt.

"Mai Linh? Cậu... cậu làm gì mà nhìn tôi kinh thế?" "Long" cất tiếng hỏi, nhưng ngay lập tức cô bị chính giọng nói của mình làm cho hoảng sợ. Đó là một giọng nam trầm ấm, đầy uy lực nhưng lúc này lại đang run rẩy một cách thảm hại.

Cả hai cùng quay sang phía chiếc tủ kính cũ bị vỡ ở góc kho. Trong đống kính vụn, hình ảnh phản chiếu hiện ra rõ nét dưới ánh sáng nhạt nhòa của cơn mưa. Linh nhìn thấy gương mặt của Long trong gương, còn Long lại thấy gương mặt của Linh. Họ đứng hình, hơi thở dồn dập, đôi mắt trợn ngược vì kinh hãi.

Mọi định luật vật lý, mọi logic của thế giới thực tại mà Linh hằng tin tưởng đã sụp đổ hoàn toàn trong khoảnh khắc đó. Cô không còn là lớp trưởng Mai Linh, và cậu cũng không còn là đại ca Long "Sắt". Linh hồn của kẻ này đang mắc kẹt trong thể xác của kẻ kia, giữa một cơn mưa bão ngăn cách họ với thế giới bên ngoài.

"Đây là mơ... chắc chắn là một cơn ác mộng!" Long (trong xác Linh) vừa nói vừa tự nhéo mạnh vào má mình. Cậu rên rỉ vì đau, chứng minh rằng đây là sự thật tàn khốc.

Linh (trong xác Long) nhìn xuống cơ thể mới của mình, rồi nhìn sang "chính mình" đang hoảng loạn. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng chưa từng có, nhưng bản năng lý trí của một học sinh giỏi bắt cô phải giữ bình tĩnh, dù đôi bàn tay to lớn của Long đang run bần bật.

"Long... chúng ta... chúng ta bị hoán đổi rồi."

Câu nói ấy rơi vào khoảng không giữa tiếng mưa tầm tã, đánh dấu sự bắt đầu của một chuỗi những ngày tháng điên rồ mà cả hai chưa bao giờ dám tưởng tượng đến. Hai con người từng coi nhau là kẻ thù, giờ đây phải đối mặt với thử thách lớn nhất: sống cuộc đời của đối phương và tìm đường trở về với chính mình. Cơn mưa ngoài kia vẫn không ngừng rơi, như muốn gột rửa đi quá khứ và đẩy họ vào một tương lai đầy rẫy những tình huống dở khóc dở cười.