Ánh đèn từ những tòa cao ốc trung tâm Thành phố hắt qua lớp kính cường lực, đổ bóng dài lên sấp hồ sơ đặt trên bàn làm việc của Minh. Anh nới lỏng cà vạt, đôi mắt sắc lẹm dừng lại ở con số cuối cùng của dự án cảng biển. Nó lệch 5 tỷ đồng so với dự toán ban đầu.
Minh nhấp một ngụm rượu Whisky không đá, vị nồng gắt cháy xuống tận cổ họng nhưng không làm dịu đi sự lạnh lẽo trong lòng anh. Một con số không quá lớn để làm sụp đổ tập đoàn, nhưng đủ để đẩy một người vào tù. Minh đã ngồi lặng lẽ trong bóng tối hơn một giờ đồng hồ, chỉ để tự hỏi: Tại sao lại là Hoàng? Tại sao lại là người mà anh tin tưởng nhất, người duy nhất có mật mã để vào căn phòng này vào những đêm muộn?
Cốc, cốc. Tiếng gõ cửa vang lên, đều đặn ba nhịp – thói quen không bao giờ thay đổi của Hoàng.
"Vào đi." – Giọng Minh trầm thấp, vang lên trong không gian tĩnh mịch của văn phòng tầng 40, mang theo cái uy quyền khiến người nghe phải sởn gai ốc.
Hoàng bước vào. Cậu vẫn vậy, sơ mi trắng phẳng phiu được là lượt kỹ càng đến mức hoàn hảo, đôi kính gọng mảnh che giấu đi sự mệt mỏi trong đôi mắt. Cậu đặt một tách trà mạn lên bàn Minh, làn khói mỏng bốc lên mang theo hương thơm thanh tao của trà, đối lập hoàn toàn với mùi rượu nồng nặc và sự căng thẳng đang bao trùm.
"Giám đốc tìm em có việc gì ạ? Hồ sơ đấu thầu ngày mai em đã chuẩn bị xong, chỉ chờ anh ký duyệt..."
Minh không trả lời ngay. Anh chậm rãi đẩy tập hồ sơ về phía mép bàn, ra hiệu cho Hoàng nhìn vào. Anh quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt cậu. Khi ánh mắt Hoàng chạm vào dòng chữ đỏ bị gạch dưới, nụ cười của cậu không mất đi ngay lập tức, mà nó méo mó dần, rồi sụp đổ hoàn toàn. Đó là sự sụp đổ của một tòa thành kiên cố.
Tiếng đế giày da gõ xuống sàn đá cẩm thạch nghe lạnh lẽo như tiếng đếm ngược của tử thần. Anh bước chậm rãi quanh bàn làm việc, giống như một con báo đen đang thu hẹp vòng vây quanh con mồi.
Hoàng im lặng, bàn tay buông thõng bên hông hơi siết lại, các đầu ngón tay trắng bệch vì thiếu máu. Cậu biết mình đã thua. Cậu đã đặt cược vào lòng tốt của một người vốn không có trái tim, hoặc ít nhất, người đó chưa bao giờ cho phép mình có trái tim khi đối diện với những con số.
"Em không có gì để bào chữa." – Hoàng ngẩng cằm, đôi mắt phượng quật cường nhìn thẳng vào Minh, không hề có lấy một tia van xin. "Anh định giao em cho bộ phận pháp lý lúc nào? Hay là ngay bây giờ? Cảnh sát chắc vẫn còn đang trực dưới sảnh."
Minh dừng lại ngay sau lưng Hoàng. Anh không chạm vào cậu, nhưng sự hiện diện của anh bao trùm lấy cậu như một đám mây đen. Anh cúi thấp người, hơi thở nóng hổi vương trên vành tai Hoàng, giọng nói dịu dàng đến mức khiến người ta rùng mình: "Giao em cho họ? Quá lãng phí. Tôi đã tốn ba năm để mài giũa em thành thanh kiếm sắc bén nhất của mình. Tôi không có thói quen vứt bỏ món đồ quý giá chỉ vì nó có một vết nứt. Tôi thích... hàn gắn nó bằng vàng, để nó trở thành một kiệt tác thuộc về riêng tôi."
Khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức Hoàng có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương quyện với vị rượu nồng trên người Minh. Cậu khẽ run lên, một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đó không hoàn toàn là sợ hãi, mà là sự kích thích từ bản năng sinh tồn khi đứng trước một loài thú dữ đang vờn mình trước khi nuốt chửng.
"Cách chơi gì?" – Hoàng khàn giọng hỏi, cố giữ cho tông giọng không run rẩy, dù trái tim trong lồng ngực đang đập liên hồi.
Minh bất ngờ xoay chiếc ghế xoay của Hoàng lại, ép cậu phải đối diện trực tiếp. Anh đặt hai tay lên thành ghế, khóa chặt cậu trong cái lồng được tạo ra bằng chính cơ thể và quyền lực của mình.
"5 tỷ đó... em dùng để trả nợ cho vụ làm ăn đổ vỡ của anh trai em đúng không?" Minh đưa tay lướt nhẹ từ gò má xuống cằm Hoàng, móng tay anh khẽ quẹt qua làn da mịn màng như một sự đe dọa. "Một con số khá lớn cho lòng trung thành của em dành cho gia đình, nhưng lại quá rẻ mạt để bán đứng tôi. Em nghĩ tôi chỉ đáng giá 5 tỷ thôi sao? Tôi tưởng tôi phải đắt giá hơn thế chứ?"
Minh dùng ngón trỏ nâng cằm Hoàng lên, bắt cậu phải nhìn vào sự tàn nhẫn và dục vọng đang bùng cháy trong mắt mình.
"Luật chơi của người trưởng thành rất đơn giản: Khoản nợ này em không thể trả bằng tiền. Từ nay về sau, em thuộc sở hữu của tôi. Ban ngày, em vẫn là trợ lý tài năng, giúp tôi thâu tóm những dự án lớn nhất. Ban đêm, em là người của tôi. Em sẽ phải dùng cả trí tuệ và cơ thể này để bù đắp cho sự phản bội đó. Em sẽ phải làm tất cả những gì tôi yêu cầu, dù là ở trên bàn đàm phán hay... trên giường của tôi."
Hoàng bật cười, một nụ cười đầy cay đắng và tự giễu. Cậu cảm thấy một sự sỉ nhục ngọt ngào đang len lỏi vào tâm trí. "Giám đốc Minh, anh đang muốn bao nuôi một kẻ trộm sao? Anh không sợ em sẽ lại tìm cách đâm sau lưng anh lần nữa à? Người như anh, lẽ ra nên biết cắt lỗ đúng lúc để bảo vệ danh tiếng chứ."
"Em không dám đâu, Hoàng ạ." – Minh áp sát môi mình vào môi cậu, gần đến mức hai làn môi chỉ cần cử động nhẹ là sẽ chạm vào nhau – "Vì nếu em phản bội lần nữa, tôi sẽ không chỉ gửi em vào tù, mà sẽ khiến cái gia đình mà em bất chấp tất cả để bảo vệ kia phải tan nát. Tôi sẽ tước đoạt mọi thứ của em, cho đến khi em chỉ còn lại một mình, bò đến dưới chân tôi cầu xin. Người trưởng thành không nói chuyện bằng lòng tin, chúng ta nói chuyện bằng sự ràng buộc của nỗi sợ và ham muốn."
Minh không chờ đợi câu trả lời, vì anh biết Hoàng không có sự lựa chọn. Anh thô bạo chiếm lấy đôi môi Hoàng bằng một nụ hôn mang tính trừng phạt. Nụ hôn ấy không có sự dịu dàng, chỉ có sự chiếm hữu và xâm lược. Minh cắn mạnh vào môi dưới của Hoàng đến khi vị máu tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng.
Hoàng nhắm nghiền mắt, tay cậu vô thức bấu chặt vào vạt áo vest đắt tiền của Minh, vò nát nó trong cơn sóng tình đầy cay đắng. Trong bóng tối của văn phòng, cậu nhận ra mình không chỉ mất đi sự tự do, mà đã chính thức bước vào một ván cờ mà ở đó, cái giá phải trả không còn là 5 tỷ, mà chính là sự tự trọng cuối cùng của mình.