Tiếng mưa xối xả đập vào cửa kính xe Maybach, tạo ra một không gian tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Hoàng ngồi ở ghế sau, bộ vest đen ôm sát lấy cơ thể thanh mảnh nhưng rắn rỏi. Vết cắn trên môi từ tối hôm trước vẫn còn hơi sưng, nhắc nhở cậu về vị thế hiện tại của mình.
Minh ngồi bên cạnh, thản nhiên lật xem tài liệu trên iPad, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt góc cạnh khiến anh trông lạnh lùng như một pho tượng đá.
"Tối nay, chúng ta gặp ông Trịnh." – Minh cất giọng, không nhìn Hoàng. "Ông ta thích những kẻ phục tùng, nhưng tôi lại thích em diễn vai một trợ lý kiêu ngạo. Em biết phải làm gì rồi chứ?"
Hoàng khẽ chỉnh lại cổ áo, che đi vết hickey mờ nhạt nơi xương quai xanh. "Anh muốn dùng em làm mồi nhử để ông ta lơ là trong việc ký kết dự án Bình Dương?"
Minh khẽ nhếch môi, bàn tay bất ngờ luồn vào tóc sau gáy Hoàng, kéo mạnh khiến cậu phải ngửa cổ ra sau. "Thông minh. Nhưng nhớ lấy, em chỉ được phép 'kiêu ngạo' với ông ta. Còn với tôi, em chỉ có một lựa chọn duy nhất là phục tùng."
Bữa tiệc diễn ra tại một hầm rượu kín. Ông Trịnh – một con cáo già trong giới bất động sản – nhìn Hoàng bằng ánh mắt thèm khát lộ liễu. Lão ta liên tục mời rượu, cố tình chạm vào tay Hoàng khi nhận ly.
Minh ngồi đó, nhấp từng ngụm vang đỏ, thản nhiên quan sát như thể đang xem một vở kịch. Hoàng cảm thấy ghê tởm: Cậu phải là quân cờ sắc bén nhất của Minh.
"Giám đốc Minh thật có phúc, trợ lý không chỉ giỏi mà còn... đẹp đến mức khiến người ta khó lòng rời mắt." – Ông Trịnh cười khà khà, bàn tay lão bắt đầu lân la lên đùi Hoàng.
Hoàng không né tránh, cậu nhìn thẳng vào Minh. Anh không hề có ý định can thiệp. Thay vào đó, Minh đặt ly rượu xuống, ánh mắt đầy sự áp đặt: "Nếu ông Trịnh thích, tối nay Hoàng có thể ở lại bàn bạc thêm về điều khoản chiết khấu với ông."
Trái tim Hoàng thắt lại. Một sự sỉ nhục trào dâng. Anh thực sự coi cậu là một món hàng trao đổi?
Cuộc đàm phán kéo dài đến tận đêm khuya. Nhờ sự "phối hợp" của Hoàng, ông Trịnh đã ký vào bản hợp đồng với những điều khoản có lợi tuyệt đối cho Minh. Khi lão Trịnh định kéo Hoàng về phía xe mình, Minh bất ngờ bước tới, vòng tay qua eo Hoàng, kéo cậu sát vào lòng mình.
"Rất tiếc, ông Trịnh. Trợ lý của tôi còn phải về xử lý đống hồ sơ tồn đọng. Hẹn ông dịp khác." – Giọng Minh lạnh băng, không cho phép phản kháng.
Khi cánh cửa xe đóng sầm lại, không gian yên tĩnh đến nghẹt thở. Hoàng ngay lập tức đẩy Minh ra, đôi mắt đỏ hoe vì giận dữ.
"Anh coi tôi là cái gì? Một món đồ chơi để anh quăng ra làm mồi nhử sao?"
Minh không nổi giận, anh chỉ chậm rãi tháo đồng hồ, ánh mắt dán chặt vào Hoàng: "Em nên cảm thấy vui vì mình còn có giá trị để dùng. Trong thế giới của tôi, kẻ không có giá trị sẽ bị đào thải ngay lập tức."
Anh vươn tay chốt khóa cửa xe. Minh ép Hoàng xuống ghế da rộng lớn, hơi thở nồng mùi rượu và quyền lực bao vây lấy cậu.
"Em tưởng tôi sẽ để lão ta chạm vào em thật sao? Hoàng, em quá ngây thơ rồi." – Minh thầm thì, bàn tay thô báp luồn dưới lớp áo sơ mi của Hoàng, lướt qua những vùng da nhạy cảm. "Tôi chỉ muốn thấy em sẽ vì tôi mà chịu đựng đến mức nào. Và kết quả..." – Anh cắn nhẹ vào vành tai Hoàng – "...rất tuyệt vời."
Hoàng run rẩy. Cậu nhận ra mình bị Minh xoay như chong chóng. Anh vừa dùng cậu để đạt được mục đích kinh doanh, vừa dùng sự ghen tuông giả tạo để ép cậu lún sâu hơn vào sự lệ thuộc.
Đêm đó, trong chiếc xe đang chuyển động giữa màn mưa, Minh đã bắt Hoàng thực hiện "nghĩa vụ" ngay trên ghế sau. Sự va chạm của da thịt, tiếng rên rỉ bị kìm nén hòa lẫn với tiếng mưa rơi tạo nên một bản nhạc đầy nhục cảm và đau đớn.
Hoàng nhận ra, dưới lớp mặt nạ của một trợ lý hoàn hảo hay một tổng tài lạnh lùng, họ đều là những kẻ điên cuồng trong trò chơi quyền lực này.