MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLuật chơi của người trưởng thành (Boy's Love)Chương 3: QUÂN CỜ BỊ BỎ RƠI

Luật chơi của người trưởng thành (Boy's Love)

Chương 3: QUÂN CỜ BỊ BỎ RƠI

1,118 từ · ~6 phút đọc

Buổi sáng sau đêm cuồng nhiệt trong xe, Hoàng tỉnh dậy với cảm giác toàn thân như bị rã rời. Từng thớ cơ đều đau nhức, nhắc nhở về sự chiếm hữu tàn bạo của Minh. Anh đã rời đi từ sớm, không một nụ hôn chào buổi sáng, không một lời hỏi han. Trên bàn trà chỉ còn lại một tờ ghi chú với nét chữ cứng cáp, lạnh lùng: "Chuẩn bị hồ sơ cho cuộc họp với tập đoàn J&M lúc 10 giờ. Đừng đi trễ. Tôi không thích sự chậm chạp của kẻ đang mắc nợ."

Hoàng soi gương, nhìn những vết bầm tím nơi cổ – dấu ấn của một sự sở hữu thô bạo. Cậu khéo léo dùng lớp kem che khuyết điểm dày, thắt chiếc cà vạt lụa cao cổ màu xanh navy, cố gắng giữ cho gương mặt mình vẻ chuyên nghiệp của một trợ lý cấp cao. Cậu vẫn là một "vũ khí" hoàn hảo của Minh, ít nhất là cho đến khi anh tìm thấy một thứ vũ khí mới.

Tại sảnh tập đoàn, sự xuất hiện của một người đàn ông lạ mặt khiến mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía đó. Đó là Lâm – người mang vẻ đẹp của một thiếu gia được nuông chiều, phóng khoáng và tràn đầy tự tin. Lâm không cần thẻ nhân viên, anh ta thản nhiên bước thẳng vào phòng giám đốc như thể đó là sân sau nhà mình.

"Minh, anh vẫn dùng loại nước hoa này à? Cũ kỹ và khô khan quá rồi đấy." – Lâm cười rạng rỡ, vòng tay ôm lấy vai Minh ngay trước mặt Hoàng.

Minh không đẩy ra. Anh thậm chí còn để lộ một tia nhu hòa hiếm hoi trong ánh mắt – thứ mà Hoàng chưa bao giờ được nhận lấy. Minh lướt mắt qua Hoàng như nhìn một món đồ nội thất vô tri: "Hoàng, đưa tài liệu dự án cho Lâm xem. Từ hôm nay, Lâm sẽ là cố vấn chiến lược cho dự án mới. Hai người sẽ làm việc trực tiếp. Mọi quyết định của em đều cần thông qua Lâm."

Hoàng sững người, tập hồ sơ trong tay bỗng nặng trĩu. Cậu cảm thấy như có một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự tự tôn của mình. Lâm nhìn Hoàng từ đầu đến chân, ánh mắt mỉa mai dừng lại rất lâu ở chiếc cổ áo cao kín cổng cao tường của cậu: "À, đây là 'cánh tay phải' mà anh hay kể sao? Trông... ngoan ngoãn và kín đáo hơn em tưởng."

Suốt buổi họp, Minh hoàn toàn đứng về phía Lâm. Từng đề xuất mà Hoàng đã thức trắng đêm để hoàn thiện đều bị Minh bác bỏ một cách hờ hững hoặc bị Lâm sửa đổi theo ý thích. Hoàng nhận ra mình đang bị đẩy ra khỏi quỹ đạo. Minh không chỉ dùng cơ thể cậu để giải tỏa, mà giờ đây còn dùng sự hiện diện của Lâm để nhắc nhở cậu về vị thế của mình: Em có thể bị thay thế bất cứ lúc nào, bằng một người có gia thế và 'sạch sẽ' hơn.

Tối đó, biệt thự riêng của Minh sáng rực đèn cho bữa tiệc đón Lâm trở về. Hoàng bị buộc phải tham dự, nhưng không phải với tư cách khách mời, mà là một kẻ phục vụ không danh phận. Cậu đứng ở góc khuất của ban công, nhìn Minh và Lâm cùng uống vang đỏ, nghe những lời tán tụng về sự môn đăng hộ đối của hai gia tộc.

Khi bữa tiệc tàn, Lâm say mướn và được tài xế riêng đưa về. Minh bước lên lầu với những bước chân loạng choạng do men rượu. Hoàng định nhân lúc này lẻn ra ngoài thì một giọng nói lạnh lẽo, đầy áp lực vang lên phía sau.

"Định đi đâu? Nghĩa vụ của em hôm nay vẫn chưa kết thúc."

Minh kéo mạnh Hoàng vào phòng ngủ, thô bạo đẩy cậu xuống giường. Mùi rượu vang đắt tiền quyện với mùi nước hoa lạ lẫm từ người Lâm còn vương trên áo vest của Minh khiến Hoàng cảm thấy lồng ngực thắt lại vì uất ức.

"Anh tìm tôi để trút giận vì Lâm không ở lại sao?" – Hoàng dùng tay đẩy mạnh ngực Minh, đôi mắt phượng vốn luôn điềm tĩnh giờ đây bốc cháy ngọn lửa phản kháng.

Minh không nói lời nào, anh siết chặt hai cổ tay Hoàng khóa chặt lên đỉnh đầu, dùng đầu gối tách hai chân cậu ra. Ánh mắt Minh đỏ ngầu vì rượu và một sự chiếm hữu điên cuồng: "Câm miệng. Em chỉ là một kẻ trộm đang trả nợ bằng thân xác. Đừng bao giờ ảo tưởng mình có quyền ghen tuông hay đặt câu hỏi."

Minh xé toạc chiếc áo sơ mi của Hoàng, những chiếc cúc áo bằng xà cừ rơi tung tóe xuống sàn nhà, phát ra những tiếng động khô khốc trong đêm tối. Anh không hề dạo đầu, không hề có sự âu yếm. Minh thâm nhập vào cơ thể Hoàng một cách thô bạo nhất, như muốn dùng sự đau đớn này để khắc ghi vị thế chủ tớ vào tâm trí cậu.

Trong cơn khoái cảm nhuốm màu nhục nhã, Minh vừa di chuyển điên cuồng vừa thầm thì vào tai Hoàng những lời độc địa: "Nhìn tôi đây, Hoàng. Em có thông minh đến đâu, em cũng chỉ là một quân cờ tốt nhất tôi từng có. Nhưng quân cờ thì không được phép có cảm xúc, lại càng không được phép mơ tưởng đến vị trí của chủ nhân."

Hoàng cắn chặt môi đến mức bật máu, vị sắt tanh nồng lan tỏa trong miệng giúp cậu giữ vững sự tỉnh táo cuối cùng. Cậu không rên rỉ, không van xin, đôi mắt trân trân nhìn lên trần nhà. Mỗi một cú va chạm đau đớn như một vết dao khắc sâu thêm hận thù vào lòng cậu.

Khi mọi thứ kết thúc, Minh lăn ra ngủ vì quá say. Hoàng ngồi dậy trong bóng tối, nhìn những vết hằn đỏ trên cổ tay mình. Cậu nhặt từng mảnh quần áo rách nát, mặc lại một cách chậm rãi. Cậu nhìn người đàn ông đang ngủ say bên cạnh – người vừa mới chiếm đoạt cậu một cách tàn nhẫn nhất.

Hoàng thầm thì, giọng nói lạnh lẽo hơn cả sương đêm. "Anh dùng Lâm để giày vò tôi, vậy thì tôi sẽ dùng chính anh ta để kéo anh xuống vực thẳm."

Hoàng bước ra khỏi phòng, bóng lưng cậu thẳng tắp dưới ánh trăng. Cuộc chơi từ lúc này đã chính thức đổi chủ.