Sáng hôm sau, Hoàng xuất hiện tại văn phòng với một diện mạo không thể chỉn chu hơn. Chiếc sơ mi màu xám tro được cài kín cúc đến tận cổ, đôi kính gọng mảnh che đi sự mỏi mệt trong ánh mắt, nhưng lại làm tăng thêm vẻ tri thức lạnh lùng. Khi Minh vừa bước vào phòng họp, anh khựng lại một nhịp. Trước mắt anh không phải là một trợ lý đang run rẩy sau đêm bị hành hạ, mà là một cộng sự điềm tĩnh đang ngồi cạnh Lâm.
Lâm trông có vẻ rất phấn khích. Anh ta nghiêng người về phía Hoàng, khoảng cách giữa hai người gần đến mức vai họ gần như chạm vào nhau.
"Minh! Anh nhìn xem, trợ lý của anh đúng là báu vật." Lâm reo lên, bàn tay không ngần ngại vỗ nhẹ lên mu bàn tay Hoàng. "Cậu ấy vừa chỉ ra một lỗ hổng trong bản kế hoạch marketing mà ngay cả chuyên gia của em cũng không nhận ra. Em nghĩ chúng ta nên để Hoàng trực tiếp điều phối chiến dịch này."
Minh nheo mắt, ánh mắt anh dừng lại trên nụ cười chuẩn mực của Hoàng – nụ cười không chạm đến đáy mắt nhưng lại đủ để khiến kẻ đối diện say mê. Anh cảm thấy một sự bất an mơ hồ. Hoàng quá ngoan ngoãn, mà sự ngoan ngoãn của một kẻ vừa bị chà đạp thường ẩn chứa thuốc độc liều cao.
"Hoàng, ra ngoài lấy cho tôi một tách cà phê. Không đường, ít đá." Minh ra lệnh bằng tông giọng lạnh băng, một cách để khẳng định lại uy quyền và vị thế chủ nhân trước mặt Lâm.
Nhưng lần này, Hoàng không lập tức đứng dậy như mọi khi. Cậu thong thả đóng nắp bút máy, khẽ mỉm cười với Lâm rồi mới quay sang Minh. Cậu đứng dậy, thản nhiên đưa tay chỉnh lại chiếc cà vạt hơi lệch cho Lâm – một hành động thân mật một cách tự nhiên đến mức khiến không khí trong phòng như bị hút cạn oxy.
"Cà phê của giám đốc tôi đã đặt sẵn trên bàn làm việc từ sớm. Còn bây giờ, tôi phải cùng cố vấn Lâm đi khảo sát thực địa dự án cảng biển. Giám đốc đã ký lệnh điều động tôi hỗ trợ Lâm suốt tuần này rồi mà, đúng không?"
Minh siết chặt tập hồ sơ đến mức nó nhăn nhúm. Anh muốn bóp nát sự ngạo mạn vừa nhen nhóm trên gương mặt Hoàng, muốn lôi cậu lại và trừng phạt ngay tại chỗ. Nhưng sự có mặt của Lâm – "tấm lá chắn" từ gia tộc cổ đông lớn – buộc Minh phải nuốt cơn giận vào lòng.
Khi Hoàng và Lâm rời đi, Minh đứng bên cửa sổ nhìn xuống sân công ty. Anh thấy Hoàng chủ động mở cửa xe cho Lâm, ánh nắng ban mai chiếu lên gương mặt nghiêng của cậu rạng rỡ một cách lạ lẫm. Minh cảm thấy một luồng hỏa khí thiêu đốt lồng ngực. Anh nhận ra mình vừa phạm phải một sai lầm chết người: Đưa một kẻ đầy dã tâm như Hoàng đến bên cạnh một kẻ dễ bị điều khiển như Lâm là anh đã tự tay giao súng cho kẻ thù.
Mưa đêm tầm tã dội xuống mái hiên biệt thự. Hoàng trở về khi đồng hồ đã điểm 11 giờ đêm, người hơi vương mùi nước hoa đắt tiền của Lâm và mùi rượu vang thượng hạng. Vừa bước qua cánh cửa, cậu chưa kịp bật đèn thì một bàn tay thô bạo đã túm lấy cổ áo, kéo xềnh xệch cậu vào phòng khách tối đen.
Minh ép cậu mạnh vào tường, tiếng lưng va chạm với bề mặt cứng phát ra một tiếng "uỵch" đau đớn. Đôi mắt Minh rực lên ngọn lửa ghen tuông điên cuồng, hơi thở nồng nặc vị Whisky.
"Em đang định làm gì? Dùng sự lẳng lơ của mình để quyến rũ Lâm sao? Hay định leo lên giường của nó để tìm một chỗ dựa mới?" Minh gằn giọng, bàn tay anh siết chặt lấy cổ họng Hoàng, không đủ để cậu chết nhưng đủ để cậu cảm thấy sự nghẹt thở của sự chiếm hữu.
Hoàng không sợ hãi, cậu bật cười, tiếng cười vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo sự mỉa mai đến tột cùng. "Anh ghen sao, Minh? Hay anh sợ tôi sẽ cướp đi 'chiếc phao cứu sinh' quý giá giúp anh giữ vững ghế chủ tịch? Anh sợ mất tôi, hay sợ mất quyền lực?"
Sự khiêu khích đó là giọt nước tràn ly. Minh thô bạo xé toạc chiếc sơ mi xám của Hoàng, đẩy cậu xuống sàn nhà đá lạnh lẽo. Lần này, cuộc hoan lạc không còn là sự áp đặt một chiều. Hoàng dùng móng tay cào mạnh vào đôi vai vững chãi của Minh, để lại những vết xước rớm máu. Tiếng rên rỉ của cậu không còn là sự chịu đựng, mà là một thứ âm thanh đầy thách thức, hòa lẫn giữa hận thù và khoái cảm bệnh hoạn.
Trong lúc cuồng nhiệt nhất, khi Minh kéo áo Hoàng xuống sâu hơn để gặm nhấm bả vai cậu, anh bất ngờ khựng lại. Dưới ánh đèn đường mờ ảo hắt vào từ cửa sổ, Minh nhìn thấy một vết sẹo dài, lồi lõm đã mờ đi nằm ngang mạng sườn trái của Hoàng. Đó là một vết thương cũ, sâu và tàn khốc.
"Cái này là gì?" Minh khàn giọng, hơi thở vẫn còn hỗn loạn.
Hoàng đẩy Minh ra, chậm rãi ngồi dậy giữa sàn nhà hỗn độn quần áo. Cậu thản nhiên cài lại một chiếc cúc áo còn sót lại, ánh mắt trống rỗng nhìn vào hư không.
"Đó là cái giá tôi phải trả cho sự 'trung thành' lần trước. Anh nghĩ 5 tỷ đó là lần đầu tiên tôi phạm luật sao? Không, Minh. Năm 22 tuổi, tôi đã từng bị người ta đánh gãy xương sườn, bỏ mặc trong hầm tối suốt ba ngày chỉ để giữ bí mật cho một kẻ mà tôi tưởng là tình yêu cả đời. Để rồi khi tôi bò ra được, hắn ta đã kết hôn với con gái đối thủ để thăng tiến."
Cậu quay sang nhìn thẳng vào mắt Minh, đôi mắt phượng vốn sắc sảo giờ đây chỉ còn lại một màu đen thăm thẳm: "Vậy nên, đừng nói với tôi về lòng tin. Với tôi, thế giới này chỉ là một chuỗi các vụ giao dịch. Anh cho tôi sự bảo hộ, tôi cho anh trí tuệ và thân xác. Nhưng nếu anh muốn mang một kẻ khác đến để dẫm đạp tôi, tôi thề sẽ khiến anh trắng tay, ngay cả khi tôi phải tự hủy hoại chính mình."
Minh lặng người. Anh nhìn vết sẹo đó, rồi nhìn vào gương mặt lạnh băng của người đàn ông trước mặt. Anh nhận ra Hoàng không phải là một quân cờ hỏng cần sửa chữa, mà là một khối thuốc nổ mà anh đã vô tình châm ngòi.
Đêm đó, họ nằm trên chiếc giường rộng lớn nhưng quay lưng vào nhau. Minh nhận ra anh có thể chiếm đoạt thể xác này bao nhiêu lần tùy thích, nhưng tâm hồn của Hoàng đã bị đóng băng sau lớp sẹo kia, nơi mà anh không bao giờ chạm tới được.