MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLuật chơi của người trưởng thành (Boy's Love)Chương 5: LÒNG TRUNG THÀNH

Luật chơi của người trưởng thành (Boy's Love)

Chương 5: LÒNG TRUNG THÀNH

841 từ · ~5 phút đọc

Không khí tại văn phòng tập đoàn trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết khi Lâm công khai theo đuổi Hoàng. Mỗi sáng, một bó hoa hồng đen – loại hoa Hoàng thích – được đặt ngay ngắn trên bàn làm việc, ngay dưới tầm mắt của Minh.

Minh ngồi trong phòng kính, nhìn qua lớp cửa sổ cách âm thấy Lâm đang ghé sát tai Hoàng thì thầm điều gì đó khiến cậu khẽ mỉm cười. Đó không phải nụ cười chuyên nghiệp dành cho khách hàng, mà là một nụ cười đầy ẩn ý. Minh siết chặt chiếc bút máy trong tay đến mức mực rỉ ra, thấm đen cả lòng bàn tay.

"Giám đốc, đây là hồ sơ quyết toán dự án cảng biển." Hoàng bước vào, thản nhiên đặt xấp giấy tờ xuống, hoàn toàn lờ đi vết mực trên tay Minh.

"Em và Lâm... thân thiết nhanh hơn tôi tưởng đấy." Minh gằn giọng, ánh mắt xoáy sâu vào gương mặt bình thản của đối phương.

Hoàng nhún vai: "Lâm đưa ra một lời đề nghị rất hấp dẫn. Anh ấy muốn mua lại khoản nợ 5 tỷ của tôi từ anh. Thậm chí, anh ấy còn hứa sẽ cho tôi một vị trí giám đốc điều hành tại công ty riêng của gia đình anh ấy."

Minh đứng bật dậy, sải bước đến trước mặt Hoàng, hơi thở dồn dập: "Và em định đồng ý? Em định phản bội tôi để chạy theo một thằng nhóc miệng còn hôi sữa sao?"

Hoàng lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên vẻ giễu cợt: "Phản bội? Anh quên rồi sao, Minh? Người trưởng thành chỉ nói chuyện trên lợi ích. Lâm cho tôi sự tôn trọng và tự do, còn anh chỉ cho tôi sự nhục nhã và những lằn roi trong bóng tối. Theo anh, một kẻ thông minh như tôi nên chọn bên nào?"

Minh khựng lại. Anh nhận ra mình đang run rẩy. Không phải vì sợ mất một trợ lý giỏi, mà vì ý nghĩ Hoàng sẽ thuộc về người khác, sẽ mỉm cười và rên rỉ dưới thân xác của Lâm khiến anh phát điên.

Tối hôm đó, Minh không đưa Hoàng về biệt thự mà lái xe thẳng đến một căn hộ bí mật ở ngoại ô. Anh kéo xềnh xệch Hoàng vào nhà, không buồn bật đèn. Trong không gian tối tăm chỉ có ánh trăng mờ nhạt, Minh đẩy Hoàng ngã nhào xuống chiếc ghế sofa da.

"Muốn đi? Em nằm mơ đi!" Minh gầm lên, thô bạo tóm lấy hai chân Hoàng kéo về phía mình.

Lần này, sự thô bạo không còn mang tính trừng phạt lạnh lùng, mà nó tràn ngập sự tuyệt vọng. Minh hôn Hoàng điên cuồng, nụ hôn nồng nặc vị Whisky và cả vị mặn của những giọt mồ hôi. Anh không dùng cà vạt để trói cậu nữa, mà dùng chính cơ thể mình để đè nghiến lấy cậu, như muốn khảm Hoàng vào xương tủy mình.

"Nói! Em là của ai?" Minh cắn mạnh vào vai Hoàng, nơi vết sẹo cũ vẫn còn lờ mờ, ép cậu phải đối diện với mình trong bóng tối.

Hoàng bị rung lắc dữ dội, tiếng thở dốc vang lên đứt quãng: "Tôi... tôi không của ai cả... Tôi là của chính tôi..."

Câu trả lời đó khiến Minh phát điên. Anh thâm nhập vào cậu mà không có sự chuẩn bị, khiến Hoàng đau đớn đến mức cong người lại, móng tay cắm sâu vào bắp tay Minh đến rớm máu. Nhưng lạ thay, giữa cơn đau xé tâm can, Hoàng lại cảm nhận được sự run rẩy từ đôi bàn tay của Minh. Người đàn ông quyền lực này đang sợ hãi.

Trong lúc cao trào, Minh vùi đầu vào hõm cổ Hoàng, hơi thở nóng hổi và giọng nói khàn đặc run rẩy: "Đừng đi... Hoàng... em dám đi theo nó, tôi sẽ giết em, rồi tự sát."

Hoàng sững người. Lời đe dọa điên rồ này hoàn toàn không nằm trong một người trưởng thành tỉnh táo. Đây là lời của một kẻ đã đánh mất lý trí vì tình yêu. Một giọt nước mắt nóng hổi của Minh rơi xuống ngực Hoàng, khiến cậu cảm thấy như bị bỏng.

Hoàng đưa bàn tay run rẩy lên, chậm rãi vuốt ve mái tóc rối của Minh. Cậu nhận ra mình đã thắng. Cậu đã khiến gã tổng tài máu lạnh này phải quỳ xuống dưới chân mình theo nghĩa bóng lẫn nghĩa đen.

Nhưng trong lòng Hoàng lại không thấy vui. Trái tim cậu – thứ mà cậu thề sẽ đóng băng vĩnh viễn – lại bắt đầu nhói lên một nhịp đau đớn. Cậu đã thắng ván bài, nhưng có lẽ cậu cũng đã thua trong cuộc chơi cảm xúc này.

Khi mọi sự cuồng nhiệt lắng xuống, Minh ngủ thiếp đi trong tư thế vẫn ôm chặt lấy eo Hoàng như sợ cậu sẽ biến mất trong nháy mắt. Hoàng nhìn lên trần nhà, thầm thì: "cả hai chúng ta đều phạm quy rồi."