Cánh cửa xoay của tập đoàn J&M đẩy Hoàng vào một thế giới mà cậu từng thề sẽ không bao giờ quay lại. Cậu mặc một bộ suit đen tuyền, gương mặt lạnh lùng không một chút hơi ấm, đôi mắt phượng vốn thanh tú nay chỉ còn sự sắc lẹm và u uất.
"Tôi muốn gặp Ông Nghĩa." Hoàng nói với lễ tân, giọng nói âm vang sự quyết liệt khiến người đối diện phải rùng mình.
Trong phòng làm việc xa hoa của Chủ tịch, Ông Nghĩa ngồi đó, tay vân vê điếu xì gà, bên cạnh là Yên với nụ cười nửa miệng đầy vẻ giễu cợt. Sự xuất hiện của Hoàng như một quân cờ đột biến trên bàn cờ mà họ tưởng đã kiểm soát được.
"Nghe nói cậu vừa từ cõi chết trở về, lại còn mang theo quà tặng cho tôi sao?" Ông Nghĩa hất hàm về phía tập hồ sơ mật trên bàn.
Hoàng cười nhạt, một nụ cười chứa đựng sự cay đắng được dàn dựng công phu: "Vào sinh ra tử với anh ta chỉ giúp tôi nhận ra một điều: Minh là một kẻ điên. Anh ta không yêu tôi, anh ta chỉ yêu cảm giác được hành hạ con trai của kẻ thù. Tôi đã cứu anh ta khỏi đám cháy, nhưng anh ta lại bóp cổ tôi và hỏi tại sao cha tôi không chết cháy thay vì cha anh ta."
Hoàng tháo cúc cổ áo, để lộ những vết bầm tím được hóa trang khéo léo nhưng trông vô cùng chân thực. Ánh mắt Yên thay đổi, từ nghi ngờ chuyển sang một sự đồng cảm độc địa.
"Tôi nắm giữ toàn bộ hệ thống khách hàng của MH Consulting và quan trọng hơn... tôi biết điểm yếu trong các giao dịch chuyển tiền ra nước ngoài của Minh." Hoàng tiến lại gần bàn làm việc, giọng hạ thấp đầy cám dỗ. "Các người muốn tiêu diệt anh ta, tôi muốn sự tự do và một cái giá tương xứng. Chúng ta có cùng mục tiêu."
Suốt cả buổi chiều, Hoàng đã dùng kiến thức chuyên môn bậc thầy của mình để thuyết phục họ. Cậu vẽ ra một kế hoạch hoàn hảo để J&M thâu tóm MH, thực chất là một cái bẫy tài chính mà Minh đã cùng cậu tính toán kỹ lưỡng. Sự khao khát trả thù của Ông Nghĩa đã làm mờ mắt ông ta, khiến ông không nhận ra "con ngựa gỗ thành Troy" đã chính thức bước vào cổng thành.
Hoàng được sắp xếp làm việc tại văn phòng cũ của Minh – một sự sỉ nhục có chủ đích của Ông Nghĩa. Đêm đó, khi tòa nhà J&M chỉ còn ánh đèn bảo vệ, Minh xuất hiện. Anh không đi lối chính mà dùng lối đi bí mật của Chủ tịch mà chỉ anh biết mã số.
Vừa bước vào phòng, Minh đã thấy Hoàng đang gục đầu bên máy tính, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt hốc hác của cậu. Ngay khi nhận ra hơi ấm quen thuộc, Hoàng bật dậy, định gọi tên anh nhưng Minh đã lao tới, ép cậu vào tường, bàn tay bịt chặt lấy môi cậu.
"Khẽ thôi... có camera thu âm ở góc trần." Minh thầm thì, hơi thở nóng hổi và dồn dập.
Anh bắt đầu diễn màn kịch "đánh ghen và trả thù". Minh túm lấy tóc Hoàng, ép cậu nhìn vào gương, miệng gầm gừ những lời mắng nhiếc tàn tệ để lừa những kẻ đang theo dõi qua màn hình giám sát. Nhưng ẩn sau những hành động thô bạo đó, đôi bàn tay anh lại run rẩy, xoa nhẹ sau gáy cậu như một lời xin lỗi không thành tiếng.
Họ kéo nhau vào phòng nghỉ phía sau – góc khuất duy nhất không có camera. Ngay khi cánh cửa đóng sầm lại, Minh đẩy Hoàng lên giường, hơi thở anh vỡ vụn: "Em có biết tôi phát điên thế nào khi phải nhìn em quỳ trước mặt ông ta không?"
Sự kìm nén suốt nhiều ngày qua bùng nổ. Minh tháo thắt lưng, nhưng không phải để trói mà là để vứt bỏ mọi rào cản. Anh thâm nhập vào Hoàng bằng một sự xung lực mãnh liệt, như muốn dùng cơ thể mình để lấp đầy nỗi sợ hãi và khoảng cách giữa hai người.
Hoàng quấn chặt lấy Minh, đôi mắt nhắm nghiền, tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị chặn lại bởi nụ hôn sâu của Minh. Cuộc làm tình diễn ra trong sự im lặng tuyệt đối nhưng nồng cháy hơn bất cứ lúc nào. Từng nhịp thúc của Minh đều mang theo lời cam kết bảo vệ, từng cái chạm của Hoàng đều là sự trung thành tuyệt đối.
Trong bóng tối, Minh hôn lên những vết bầm giả trên cổ Hoàng, thì thầm giữa những nhịp thở dốc: "Chịu đựng một chút nữa thôi... khi mọi thứ kết thúc, tôi sẽ đốt cháy cả tòa nhà này nếu em muốn."
Họ đạt đến đỉnh điểm trong sự run rẩy và mồ hôi đầm đìa. Sau đó, Minh phải lập tức đứng dậy, chỉnh đốn trang phục và bước ra ngoài với gương mặt hầm hầm đầy sát khí, để lại Hoàng ngồi đó với mái tóc rối bời và đôi mắt đỏ hoe – một hình ảnh hoàn hảo cho một trợ lý bị "chủ cũ" sỉ nhục.
Yên đứng trong phòng giám sát, nhìn thấy cảnh tượng đó qua màn hình không màu, cô ta nở nụ cười đắc thắng, tin rằng Minh đã thực sự rơi vào vực thẳm của sự điên loạn. Cô ta không biết rằng, cái bẫy đã được cài xong, và kim đồng hồ của J&M đã bắt đầu đếm ngược.