Cơn bão số 5 đổ bộ vào vùng duyên hải với sức gió giật cấp 12. Cả làng chài chìm trong một màu xám xịt của nước biển và những cơn mưa trắng trời. Minh đứng trước xưởng đóng tàu đổ nát, gió thổi mạnh đến mức anh phải bấu chặt tay vào một cột trụ bằng sắt để không bị hất văng.
Trong ánh sáng chập chờn của những cột điện bị chập, lửa bùng lên dữ dội từ kho chứa vật tư khô. Tiếng người gào thét, tiếng sóng gầm và tiếng đổ nát của gỗ mục tạo nên một bản nhạc của địa ngục.
"Thành! Đừng vào! Cháy to lắm!" Tiếng một người đàn bà làng chài gào lên tuyệt vọng.
Minh khựng lại. Thành. Đó là cái tên cha của Hoàng, và cũng là cái tên cậu dùng để ẩn mình. Không một giây chần chừ, Minh giật lấy chiếc bao tải đẫm nước biển từ tay một người dân, trùm kín đầu và lao thẳng vào đám cháy. Sức nóng từ nhựa thông và gỗ khô khiến không khí trở nên đặc quánh, thiêu đốt phổi anh sau mỗi nhịp thở.
"Hoàng! Nguyễn Hoàng!" Minh gào thét, giọng anh khản đặc vì khói.
Trong góc sâu nhất của kho, Hoàng đang quỳ trên nền đất, dùng chính lưng mình để che chở cho một đứa bé bị kẹt dưới đống đổ nát. Một thanh xà ngang đang cháy sém đè nặng lên vai cậu, khói đen bao phủ lấy gương mặt tái nhợt.
"Minh...?" Hoàng nhìn thấy bóng người cao lớn băng qua lửa đỏ để đến bên mình. Cậu cười nhạt, tưởng như đó là ảo giác cuối cùng trước khi lịm đi. "Anh... vẫn tìm thấy em..."
Minh quỳ xuống, dùng toàn bộ sức lực của đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bút ký kết triệu đô, đẩy thanh xà đang cháy đỏ ra. Da thịt anh bỏng rát, mùi vải cháy khét lẹt bốc lên, nhưng anh không buông tay. Khi thanh gỗ bị hất văng, Minh bế thốc Hoàng và đứa trẻ lao ra ngoài ngay đúng khoảnh khắc mái kho sụp đổ hoàn toàn, tạo nên một cột lửa khổng lồ phía sau lưng họ.
Ra đến bãi cát sũng nước, Minh quỵ xuống. Anh không quan tâm đến vết bỏng nặng trên tay, chỉ điên cuồng kiểm tra hơi thở của Hoàng. Khi thấy cậu khẽ ho ra khói đen và mở mắt, Minh ôm chặt lấy cậu, nước mắt hòa cùng nước mưa: "Em định dùng cách này để trừng phạt tôi sao? Em định bắt tôi sống cả đời với nợ máu và cả nợ mạng của em nữa sao?"
Căn chòi nhỏ của một ngư dân bỏ hoang nằm sát mép đá là nơi trú ẩn duy nhất của họ. Gió bão bên ngoài vẫn gào rít, nhưng bên trong chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề. Minh dùng chút nước sạch cuối cùng để lau sạch bụi than trên mặt Hoàng. Khi chạm vào những vết bầm tím trên vai cậu do thanh xà đè lên, đôi bàn tay Minh run rẩy kịch liệt.
"Hoàng... tôi xin lỗi." Minh thầm thì, giọng vỡ vụn. "Tôi đã từng muốn em đau đớn, nhưng nhìn em thế này, tôi nhận ra mình mới là kẻ bị hành hạ nhiều nhất."
Hoàng nhìn vết bỏng rộp đỏ lừ trên cánh tay Minh. Cậu hiểu người đàn ông này vừa mới bước qua cửa tử để mang mình trở lại. Mọi bức tường hận thù mà cậu dày công xây dựng suốt những ngày qua sụp đổ trong phút chốc. Cậu không thể hận một người sẵn sàng chết vì mình.
Hoàng vươn tay, những đầu ngón tay đầy vết chai sạn vuốt nhẹ lên vết bỏng của Minh, rồi đột ngột kéo anh vào một nụ hôn nồng nặc vị khói và vị mặn nồng của đại dương.
Sự khao khát sau bao ngày xa cách và sự giải tỏa sau cơn thập tử nhất sinh khiến cuộc làm tình trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Minh ép Hoàng xuống tấm phản gỗ cũ kỹ, hơi thở anh nóng hổi quyện vào làn da lạnh lẽo của cậu. Lần này, sự thâm nhập của Minh mang theo một sự nâng niu đến đau lòng. Anh đi sâu vào cậu từng chút một, chậm rãi như muốn khảm sâu sự hiện diện của mình vào linh hồn đối phương.
Hoàng quấn chặt chân quanh hông Minh, tiếng rên rỉ hòa cùng tiếng sóng vỗ gầm thét ngoài vách nứa. Cậu đón nhận tất cả, từ sự mạnh mẽ đến những run rẩy yếu mềm nhất của Minh. Trong bóng tối của căn chòi, họ không còn là những kẻ mang nợ quá khứ. Họ là hai linh hồn đang tự chữa lành cho nhau bằng sự tận cùng của dục vọng và tình yêu.
"Đừng rời đi nữa..." Minh thì thầm khi anh đạt đến đỉnh điểm, vùi đầu vào hõm cổ Hoàng. "Em muốn đòi nợ, muốn giết tôi cũng được, nhưng phải ở cạnh tôi."
"Được." Hoàng thầm thì, ánh mắt cậu trở nên sắc lạnh trong đêm tối. "Nhưng trước hết, chúng ta phải lấy lại những gì đã mất. Yên và Ông Nghĩa... họ đã chơi đùa với chúng ta quá đủ rồi."
Sáng hôm sau, khi bão tan, một chiến hạm mới được hình thành. Không còn là một chủ tịch quyền lực và một trợ lý thấp hèn, mà là hai con sói bị dồn vào đường cùng, chuẩn bị quay trở lại để nuốt chửng kẻ thù.