Căn phòng trên nhà sàn tối tăm, chỉ còn những thanh củi cháy dở lách tách phát ra những tia lửa yếu ớt. Hoàng đứng đó, tờ giấy trên tay cậu run rẩy như một chiếc lá trước cơn bão. Cậu hy vọng Minh sẽ phủ nhận, sẽ nói đó là một âm mưu của Yên. Nhưng sự im lặng của Minh còn đáng sợ hơn cả một lời thú tội.
"Tại sao anh không nói gì?" Giọng Hoàng lạc đi. "Anh đã nhìn tôi phục vụ anh, nhìn tôi tận tụy vì công ty của anh, trong khi trong lòng anh luôn khắc ghi rằng cha tôi là kẻ giết người sao? Anh thấy thỏa mãn lắm đúng không khi bắt con trai của kẻ thù phải yêu mình?"
Minh bước tới một bước, nhưng Hoàng lùi lại, ánh mắt đầy vẻ ghê tởm. Điều đó khiến Minh phát điên. Cơn giận dữ và nỗi đau bị kìm nén suốt 15 năm bùng nổ. Anh lao tới, ép mạnh Hoàng vào cột nhà gỗ xù xì, đôi bàn tay như gọng kìm siết chặt lấy cổ tay cậu.
"Phải! Ban đầu là như thế!" Minh gầm lên, hơi thở nồng nặc vị đắng của sự tuyệt vọng. "Tôi đã thề sẽ khiến gia đình kẻ đó phải nếm trải nỗi đau mà tôi đã chịu. Nhưng tôi không ngờ kẻ đó lại có một đứa con trai như em. Em càng thanh cao, em càng giỏi giang, tôi lại càng muốn vấy bẩn em, muốn kéo em xuống vũng bùn cùng tôi để em không bao giờ rời xa tôi được nữa!"
Minh điên cuồng hôn Hoàng, một nụ hôn mang vị mặn của nước mắt và vị chát của máu khi cậu cắn môi anh phản kháng. Nhưng sự phản kháng đó chỉ làm bùng lên con thú hoang trong Minh. Anh thô bạo xé toạc lớp áo của Hoàng, mặc kệ cái lạnh của vùng cao tràn vào da thịt cậu.
Cuộc làm tình này không có sự nâng niu. Minh thâm nhập vào Hoàng bằng một sự xung lực tàn nhẫn, như muốn dùng nỗi đau xác thịt để át đi nỗi đau trong linh hồn. Hoàng ngửa cổ, tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị chặn lại bởi những nụ hôn nghiến ngấu. Cậu cảm thấy mình bị xé toạc, không chỉ là cơ thể, mà là cả niềm tin cuối cùng vào tình yêu.
Giữa những nhịp thúc điên cuồng, Minh thì thầm bên tai cậu, giọng nói run rẩy: "Hoàng... đau đi... hãy đau như cách tôi đã đau suốt 15 năm qua. Nhưng đừng bỏ tôi... em là nợ máu của tôi, em phải trả bằng cả đời này!"
Hoàng nhắm mắt lại, mặc cho nước mắt chảy tràn vào tóc. Trong cơn hoan lạc đầy bi kịch ấy, cậu nhận ra một sự thật đau lòng: Dù Minh có hận cậu đến đâu, anh vẫn đang run rẩy. Anh không phải là kẻ đi săn đắc thắng, anh là một linh hồn tàn phế đang bấu víu vào cậu để tồn tại.
Sáng hôm sau, sương mù bao phủ khắp đại ngàn, dày đặc đến mức không thấy rõ lối đi. Minh tỉnh dậy, bàn tay theo thói quen quờ sang bên cạnh nhưng chỉ chạm vào khoảng đệm lạnh ngắt. Anh bật dậy, tim đập liên hồi. Trên chiếc bàn gỗ mục, chiếc USB chứa tài liệu quan trọng của công ty vẫn còn đó, nhưng người thì đã đi rồi.
Dưới chiếc USB là một mảnh giấy nhỏ, nét chữ của Hoàng vốn ngay ngắn nay lại có chút nghệch ngoạc vì run rẩy:
"5 tỷ đó, tôi sẽ dùng cả đời để trả. Nhưng tình cảm này, tôi rút lại. Cha tôi nợ gia đình anh một mạng người, tôi sẽ không trốn chạy. Nhưng tôi không thể ở cạnh người nhìn tôi như một công cụ trả thù. Đừng tìm tôi, vì mỗi lần thấy anh, tôi lại thấy bàn tay cha mình nhuốm máu."
Minh gầm lên một tiếng đầy bất lực, đấm mạnh vào vách gỗ đến mức bật máu. Anh lao ra khỏi nhà sàn, chạy điên cuồng dưới màn sương, gọi tên Hoàng cho đến khi cổ họng khản đặc. Nhưng chỉ có tiếng vọng của núi rừng đáp lại anh.
Trở về thành phố, Minh trở thành một bóng ma chính hiệu. Anh không về căn hộ chung của hai người vì sợ phải đối diện với mùi hương của Hoàng còn vương lại. Anh vùi mình vào công việc ở MH Consulting một cách điên cuồng, nhưng mỗi khi đưa tay ra định lấy một tập hồ sơ, anh lại thẫn thờ khi nhận ra không còn ai chuẩn bị sẵn cho mình.
Yên xuất hiện tại văn phòng của anh, ném một xấp ảnh lên bàn. Đó là ảnh Hoàng đang làm việc tại một xưởng đóng tàu cũ nát ở miền Trung, gương mặt cậu hốc hác, bàn tay thư sinh ngày nào giờ đầy vết dầu mỡ và chai sạn.
"Anh nhìn xem, đây là người anh yêu sao? Cậu ta thà làm nô lệ cho những cỗ máy sắt vụn còn hơn ở bên cạnh anh." Yên cười mỉa mai. "Ký vào bản sáp nhập này đi Minh. J&M đang lung lay, chỉ cần anh quay lại, chúng ta sẽ nghiền nát tất cả những kẻ đã làm hại gia đình anh."
Minh cầm tấm ảnh lên, ngón tay run rẩy vuốt ve gương mặt Hoàng qua lớp giấy ảnh. Anh ngẩng lên, đôi mắt lạnh lẽo khiến Yên phải lùi lại một bước.
"Cô tưởng tôi quan tâm đến J&M sao?" Minh thong thả xé nát bản hợp đồng. "Hận thù của tôi đã xong rồi. Giờ đây, mục tiêu duy nhất của cuộc đời tôi là mang cậu ấy về. Dù cậu ấy có hận tôi, tôi cũng sẽ trói cậu ấy bên cạnh mình lần nữa. Lần này, không phải bằng hợp đồng, mà bằng chính mạng sống của tôi."
Minh đứng dậy, vứt bỏ chiếc áo vest đắt tiền, cầm lấy chìa khóa xe. Anh sẽ đi, không phải với tư cách một tổng tài, mà là một kẻ tội đồ đi tìm sự tha thứ.