Bàn đàm phán tại vùng núi không chỉ có mùi trà gừng và khói bếp, mà giờ đây còn nồng nặc mùi thuốc súng của thương trường. Khi cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, một người phụ nữ bước vào với phong thái của một nữ vương. Bộ đồ bảo hộ leo núi đắt tiền cũng không giấu nổi vẻ quý phái và sắc sảo của Yên – con gái của ông trùm ngân hàng , cũng là người từng được đính ước với Minh trước khi gia đình anh sụp đổ.
"Minh, anh vẫn thích những nơi hẻo lánh và khắc nghiệt như thế này sao?" Yên tháo găng tay, ném lên bàn một cách ngạo nghễ, ánh mắt cô ta chỉ dừng lại ở Minh mà hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của Hoàng.
Minh nheo mắt, bàn tay dưới gầm bàn khẽ siết chặt lấy tay Hoàng. "Yên? Cô đại diện cho ai ở đây?"
Yên mỉm cười, một nụ cười không có chút ấm áp: "Tôi đại diện cho J&M, và quan trọng hơn, tôi đại diện cho sự tỉnh táo. Minh à, anh định dùng một công ty tư vấn 'không vốn, không tiếng tăm' để tranh giành tài nguyên quốc gia sao? Già làng ở đây đủ khôn ngoan để biết nên chọn một tập đoàn lớn hay chọn một kẻ đang đi trốn nợ đời."
Yên quay sang nhìn Hoàng, ánh mắt cô ta đột ngột trở nên sắc lạnh như dao: "Cậu trợ lý này chắc là 'vũ khí' mới của anh? Trông cũng sắc sảo, nhưng tiếc là cậu ta đang đứng trên một nền móng đã mục nát từ lâu rồi."
Suốt buổi đàm phán, Yên liên tục tung ra những con số áp đảo và những đặc quyền mà chỉ J&M mới có thể cung cấp. Hoàng cố gắng phản công bằng những chiến lược phát triển bền vững cho địa phương, nhưng mỗi lời cậu nói ra đều bị Yên bẻ gãy một cách tàn nhẫn bằng thực tế phũ phàng về dòng vốn.
Minh đứng giữa hai luồng áp lực: Một bên là người phụ nữ đại diện cho quá khứ hào nhoáng và quyền lực mà anh từng có, một bên là Hoàng – người anh yêu nhưng lại đang yếu thế trong cuộc chơi này.
Buổi tối sau phiên họp đầu tiên, Yên hẹn gặp riêng Hoàng tại ban công của khu nghỉ dưỡng. Gió núi lạnh buốt, nhưng lời nói của Yên còn buốt giá hơn. Cô ta đẩy về phía Hoàng một tập hồ sơ cũ nát, những trang giấy đã ngả màu vàng ố của thời gian.
"Cậu tưởng Minh yêu cậu vì cậu là cộng sự hoàn hảo sao?" Yên nhấp một ngụm vang đỏ, ánh mắt đầy vẻ thương hại. "Hãy xem kỹ cái tên ở trang cuối cùng của biên bản tịch biên tài sản gia đình họ Trần 15 năm trước đi."
Hoàng run rẩy mở trang giấy. Ở mục Người thực hiện ký khống chứng từ, một cái tên hiện lên rõ mồn một: Nguyễn Văn Thành – cha của Hoàng.
"Cha cậu khi đó vì nợ cờ bạc mà đã bị Ông Nghĩa mua chuộc, ký vào những văn bản khiến cha của Minh bị khép tội lạm dụng tín nhiệm, dẫn đến việc ông ấy tự sát trong tù." Yên ghé sát tai Hoàng, thì thầm như tiếng quỷ sa tăng. "Minh biết điều này từ lâu rồi. Cậu nghĩ tại sao anh ta lại giữ cậu lại bằng một bản hợp đồng nô lệ 5 tỷ? Đó không phải là cứu giúp, đó là sự giam cầm trả thù. Anh ta muốn thấy con trai của kẻ giết cha mình phải phục dịch dưới thân mình, phải quỳ lạy xin sự ban ơn của anh ta mỗi tối."
Thế giới xung quanh Hoàng như sụp đổ. Những ký ức về sự thô bạo của Minh trong những ngày đầu, những lời sỉ nhục "em chỉ là một con nợ" bỗng nhiên sống dậy, mang một ý nghĩa kinh tởm hơn bao giờ hết.
"Cậu chỉ là một món nợ máu mà anh ta đang đòi dần qua từng đêm." Yên ném lại một câu cuối cùng rồi rời đi, để lại Hoàng đứng đơn độc giữa bóng tối của đại ngàn.
Hoàng bước đi trong vô định, đôi chân cậu run rẩy như không thể gánh nổi sự thật này. Cậu nhớ lại những lần Minh hôn lên vết sẹo của mình, những lần anh thì thầm lời yêu thương... Liệu đó là sự chân thành, hay là một màn kịch tinh vi của kẻ đi săn đang đùa giỡn với con mồi đáng thương nhất của đời mình?
Hoàng nhìn xuống vực sâu thăm thẳm của núi rừng , cảm thấy tâm hồn mình cũng đang rơi xuống một hố đen không đáy. Cậu nhận ra, mình không chỉ nợ Minh tiền, mà còn nợ anh một mạng người – mạng của cha anh.