MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLuật chơi của người trưởng thành (Boy's Love)Chương 7: LỜI THÚ NHẬN DƯỚI MƯA

Luật chơi của người trưởng thành (Boy's Love)

Chương 7: LỜI THÚ NHẬN DƯỚI MƯA

1,335 từ · ~7 phút đọc

Cơn bão truyền thông nổ ra ngay sáng hôm sau, càn quét mọi ngóc ngách của giới kinh doanh. Dù Hoàng đã tung ra bằng chứng về việc Lâm hối lộ, nhưng gã thiếu gia nhà họ Lâm không hề dễ dàng gục ngã. Trong một bước đi điên cuồng để trả đũa, Lâm đã công khai toàn bộ hồ sơ đen của anh trai Hoàng—không chỉ là khoản nợ nần khổng lồ, mà còn là những bằng chứng dính líu đến một đường dây rửa tiền xuyên quốc gia đã bị cảnh sát điều tra từ lâu.

"Anh xem đi," Lâm viết trên trang cá nhân, đính kèm sấp ảnh chụp những bản hợp đồng giả mạo và những giao dịch tài chính mờ ám, "Người hùng của các người lại đi bao che cho em trai của một kẻ tội phạm. Hoàng không phải nạn nhân, cậu ta là đồng phạm! Cậu ta đã dùng những thông tin này để uy hiếp Minh, ép buộc anh ta phải bảo vệ mình."

Hoàng đứng giữa sảnh tòa nhà, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nơi những dòng tiêu đề giật gân liên tục xuất hiện. "Trợ lý Chủ tịch J&M dính líu bê bối rửa tiền", "Minh bị lợi dụng bởi người tình bí mật", "Đạo đức kinh doanh xuống cấp". Thế giới của cậu, vốn dĩ đã mỏng manh như một sợi chỉ, giờ đây đứt đoạn hoàn toàn. Cậu không sợ mình vào tù, cậu chỉ sợ Minh—người vừa mới tìm lại chút hy vọng và dũng khí để đối diện với tình cảm của mình—sẽ bị mình kéo xuống bùn lầy một lần nữa. Cậu đã cố gắng rất nhiều để Minh không phải nhận vết nhơ từ cậu.

Tiếng còi xe cảnh sát vang lên từ phía xa. Hoàng cảm thấy chân mình bủn rủn.

Minh xuất hiện. Anh gạt phăng đám đông phóng viên đang vây kín lối đi như những kền kền. Gương mặt anh phờ phạc sau một đêm không ngủ, nhưng đôi mắt anh vẫn giữ nguyên sự kiên định đến lạ lùng. Anh khoác chiếc áo vest lên đôi vai đang run rẩy của Hoàng, che chắn cho cậu khỏi những ánh đèn flash nhấp nháy liên hồi, khỏi những lời phán xét đang bị ghi lại.

"Đi thôi," Minh thì thầm, giọng nói kiên định, đôi tay anh đặt lên eo Hoàng, kéo cậu sát vào lòng mình.

Dưới cơn mưa tầm tã bên ngoài tòa nhà, Hoàng đột ngột dừng lại. Cậu đẩy Minh ra, đôi mắt ngập nước, nước mưa hòa cùng nước mắt chảy dài trên khuôn mặt tái nhợt. Cậu không muốn Minh phải gánh thêm bất cứ điều gì nữa.

"Anh đi đi! Đừng dính dáng đến tôi nữa. Lâm nói đúng, tôi là một vết nhơ. Tôi không xứng đáng với bất cứ điều gì tốt đẹp. Nếu anh bảo vệ tôi, Hội đồng quản trị sẽ không bao giờ để anh quay lại ghế chủ tịch. Anh sẽ mất tất cả!" Hoàng hét lên, giọng cậu lạc đi trong tiếng mưa.

Minh không bước đi. Anh tiến lại gần, cầm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của Hoàng, siết chặt. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đang cố gắng trốn tránh của cậu. "Hoàng, em nghe cho rõ đây trước đây là thắng bằng mọi giá, không từ thủ đoạn. Nhưng hiện tại của tôi chỉ có một điều khoản duy nhất: Không bao giờ để em một mình. Danh tiếng, quyền lực... tôi có thể gây dựng lại. Nhưng nếu mất em, tôi thực sự trắng tay. Em mới là tất cả của tôi."

Dưới màn mưa trắng xóa, Hoàng òa khóc như một đứa trẻ. Tiếng khóc của cậu hòa vào tiếng mưa, cuốn trôi đi những lớp mặt nạ cứng rắn mà cậu đã đeo suốt nhiều năm. Đó là lần đầu tiên sau nhiều năm gồng gánh những bí mật đen tối, cậu cho phép mình được yếu đuối trước mặt một người đàn ông. Và quan trọng hơn, đó là lần đầu tiên cậu nhận ra mình không còn một mình nữa.

Họ quay về căn hộ bí mật, nơi duy nhất không có ống kính phóng viên hay những lời phán xét. Không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng mưa gõ vào cửa kính. Minh mang đến một chiếc khăn khô, cẩn thận lau tóc và mặt cho Hoàng, động tác anh nhẹ nhàng như thể chạm vào một món đồ dễ vỡ. Nhưng Hoàng lại túm lấy vạt áo anh, kéo anh vào một nụ hôn nồng cháy đầy tuyệt vọng và khao khát.

"Tôi muốn cảm nhận anh... ngay bây giờ. Hãy khiến tôi quên đi cái thế giới bẩn thỉu ngoài kia," Hoàng thầm thì, hơi thở nóng hổi quyện vào làn da lạnh lẽo của Minh. Nụ hôn của cậu mang theo vị mặn của nước mắt và sự tuyệt vọng, nhưng cũng là một lời cầu xin cứu rỗi.

Minh không từ chối. Anh đặt Hoàng lên bàn bếp đá lạnh lẽo, nơi ánh đèn vàng vọt hắt xuống tạo nên những mảng sáng tối đầy dục tính. Anh hôn lên từng giọt nước mưa còn sót lại trên cổ cậu, lần xuống lồng ngực đang phập phồng vì xúc động. Mỗi nụ hôn của Minh như đang xoa dịu những vết thương vô hình trong tâm hồn Hoàng.

Lần này, cuộc làm tình trần trụi theo đúng nghĩa đen. Không còn mặt nạ của trợ lý hay tổng tài. Không còn sự áp chế để trả nợ. Chỉ có hai cơ thể khao khát sự cứu rỗi từ đối phương, tìm kiếm sự an ủi trong khoái cảm đau đớn. Minh thâm nhập vào Hoàng, chậm rãi nhưng sâu sắc, như muốn chạm vào phần linh hồn đang tổn thương nhất của cậu, hàn gắn nó bằng chính cơ thể mình.

Hoàng ngửa cổ ra sau, tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng. Mỗi cú thúc của Minh như đang đóng đinh một lời cam kết vào cơ thể cậu, rằng anh sẽ không bao giờ buông tay. Cậu ôm chặt lấy cổ Minh, móng tay cắm sâu vào da thịt anh, để lại những dấu vết đau đớn nhưng tràn đầy sự sống. Cậu muốn cảm nhận Minh, muốn biết anh ở đây, anh là thật.

"Em không phải là vết nhơ, Hoàng," Minh thì thầm khi anh đang ở đỉnh điểm của sự chiếm hữu, đôi mắt anh nhìn thẳng vào cậu đầy chân thành, "Em là sự tồn tại chân thực nhất, là lý do để tôi muốn chiến đấu trở lại. Em mới là tất cả của tôi."

Giữa cơn hoan lạc tột độ, Hoàng cảm nhận được sự thật trần trụi nhất: Cậu không còn là quân cờ, và Minh không còn là người chơi độc tài. Họ chỉ là hai con người lạc lối, tìm thấy nhau trong bóng tối của sự trưởng thành, và ở bên nhau là cách duy nhất để họ tồn tại.

Sau khi mọi thứ lắng xuống, Minh nằm ôm Hoàng từ phía sau, tay anh vân vê vết sẹo trên mạn sườn cậu—vết sẹo mà anh từng khinh miệt, nhưng giờ đây anh muốn dùng cả đời để xoa dịu và bảo vệ.

"Hoàng này," Minh lên tiếng, giọng khàn đặc, "Tôi đã dùng chút quyền lực cuối cùng còn sót lại để điều tra. Kẻ đứng sau giật dây Lâm và tung những tin tức về anh trai em... không ai khác, chính là chú ruột của tôi. Ông ta muốn mượn tay Lâm để loại bỏ cả hai chúng ta, sau đó chiếm lấy toàn bộ gia sản."

Hoàng xoay người lại, ánh mắt sắc sảo vốn có đã quay trở lại, không còn chút yếu đuối: "Vậy thì ván bài này... chúng ta không thể thắng theo cách thông thường được nữa rồi. Chúng ta phải lật bàn thôi. Anh còn tin tôi không, Minh?"

Minh gật đầu, hôn lên trán Hoàng: "Tôi tin em."