MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLuật chơi của người trưởng thành (Boy's Love)Chương 8: VÁN BÀI LẬT NGỬA

Luật chơi của người trưởng thành (Boy's Love)

Chương 8: VÁN BÀI LẬT NGỬA

1,002 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, sảnh chính của tập đoàn J&M bao trùm bởi một bầu không khí trang nghiêm đến nghẹt thở. Thay vì trốn chạy khỏi scandal, Minh và Hoàng cùng bước vào cửa chính. Minh diện bộ suit màu xám bạc, mái tóc vuốt ngược lộ ra vầng trán cao và đôi mắt sắc lẹm của một kẻ đứng đầu. Hoàng đi sát bên cạnh anh nửa bước, bộ vest đen được cắt may tinh xảo khiến cậu trông như một thanh kiếm báu vừa được mài sắc, lạnh lùng và không một kẽ hở.

Cuộc họp đại hội cổ đông bất thường diễn ra trong tiếng xì xào bàn tán. Ông Nghĩa – chú ruột của Minh – ngồi ở vị trí chủ tọa tạm thời, gương mặt già dặn ánh lên vẻ đắc thắng.

"Minh, cháu nên hiểu chuyện một chút." Ông Nghĩa đẩy một xấp tài liệu về phía Minh, giọng đầy vẻ đạo đức giả. "Hội đồng quản trị không thể chấp nhận một người đứng đầu dính líu đến tội phạm rửa tiền. Cháu ký vào bản từ chức này đi, chú sẽ dàn xếp để cảnh sát không động đến 'người tình' nhỏ bé này của cháu."

Minh không nhìn tờ đơn. Anh chậm rãi ngồi xuống, bắt chéo chân, tay đan vào nhau đặt lên bàn đầy ngạo nghễ. Anh không hề có vẻ gì là một kẻ sắp bị phế truất.

"Chú Nghĩa, chú dạy cháu rằng người trưởng thành không nói chuyện bằng tình cảm, mà nói chuyện bằng bằng chứng." Minh khẽ hất hàm về phía Hoàng.

Hoàng lập tức bước lên phía trước. Cậu không hề run rẩy trước những ánh mắt khinh miệt của các cổ đông. Cậu mở chiếc laptop, và ngay lập tức trên màn hình lớn của phòng họp hiện ra một mạng lưới sơ đồ tài chính phức tạp.

"Thưa các cổ đông, đây không phải là hồ sơ của anh trai tôi." Hoàng cất giọng đanh thép, vang vọng khắp căn phòng. "Đây là dòng tiền chảy từ các dự án ma của tập đoàn về một ngân hàng tại Thụy Sĩ. Kẻ thực sự đứng sau đường dây rửa tiền, kẻ đã lừa anh trai tôi ký vào các giấy tờ khống để làm 'hình nhân thế mạng', chính là người đang ngồi ở ghế chủ tọa kia."

Từng bản sao kê, từng đoạn ghi âm giữa Ông Nghĩa và Lâm về việc dàn dựng vụ bê bối để dìm giá cổ phiếu được Hoàng tung ra lần lượt. Cả phòng họp nổ tung. Ông Nghĩa tái mặt, lắp bắp không thành lời.

Minh đứng dậy, tiến sát đến chỗ ông chú của mình, cúi xuống thì thầm: "Chú muốn bẻ gãy răng cháu? Tiếc thật, cháu không chỉ có răng, cháu còn có một cộng sự thông minh nhất thế giới này chú Nghĩa ạ. Chào mừng chú đến với nhà lao.

Khi bóng dáng Ông Nghĩa bị cảnh sát áp giải đi khuất và Lâm chính thức bị cấm túc khỏi mọi hoạt động kinh doanh, một sự im lặng kỳ lạ bao trùm lấy Minh và Hoàng. Họ không ăn mừng rầm rộ. Minh đưa Hoàng rời khỏi thành phố ngay trong chiều hôm đó, hướng về căn biệt thự ven biển biệt lập – nơi mà anh chưa từng đưa bất kỳ ai đến, kể cả Lâm.

Vừa bước qua cánh cửa gỗ nặng nề, tiếng sóng biển rì rào như trút hết mọi áp lực của những ngày qua. Minh bất ngờ xoay người, ép Hoàng vào cánh cửa. Anh hôn cậu điên cuồng, một nụ hôn chứa đựng tất cả sự giải tỏa, hưng phấn và cả lòng biết ơn sâu sắc.

"Em đã làm rất tốt, Hoàng. Thực sự rất tốt." Minh thầm thì giữa những nhịp thở dốc. Đôi tay anh thô báp luồn vào dưới lớp sơ mi, cảm nhận nhịp tim đập loạn xạ của Hoàng.

Lần này, không còn sự cưỡng ép, không còn vị thế chủ nợ. Minh nâng niu Hoàng như một báu vật quý giá nhất mà anh suýt chút nữa đã đánh mất. Anh bế cậu đặt lên chiếc giường lớn hướng ra đại dương, nơi ánh trăng bạc phủ lên cơ thể họ một lớp sáng huyền ảo.

Minh chậm rãi cởi bỏ từng món đồ trên người Hoàng, rồi anh dừng lại, hôn lên vết sẹo bên mạn sườn cậu. Đó là nụ hôn của sự sám hối và trân trọng. Hoàng run lên, cậu chủ động vòng tay qua cổ Minh, kéo anh xuống sát hơn. Cậu không còn là quân cờ, cậu là người đàn ông đang yêu.

Sự thâm nhập diễn ra chậm rãi nhưng đầy uy lực. Hoàng ngửa cổ, đôi mắt nhòe đi vì khoái cảm tột độ. Tiếng sóng vỗ ngoài kia hòa cùng tiếng thở dốc và tiếng va chạm da thịt của hai người. Minh thúc mạnh, từng nhịp đều như muốn khắc ghi tên mình vào linh hồn Hoàng.

"Minh... em không còn nợ anh nữa... đúng không?" Hoàng rên rỉ, âm thanh vỡ vụn khi Minh hôn lên những giọt mồ hôi trên trán cậu.

"Phải, em không nợ tôi 5 tỷ đó nữa." Minh gầm nhẹ, đôi mắt đỏ rực vì dục vọng và tình yêu, "Giờ đây là tôi nợ em. Nợ em một lời xin lỗi, và nợ em cả phần đời còn lại."

Khi cả hai cùng chạm đến đỉnh điểm của sự thăng hoa, họ ôm chặt lấy nhau như thể muốn tan chảy vào đối phương. Trong không gian chỉ còn tiếng thở hắt ra của sự rệu rã sau trận chiến, Hoàng tựa đầu vào ngực Minh. Cậu nhận ra, sự trả thù ngọt ngào nhất không phải là thấy kẻ thù sụp đổ, mà là sau tất cả bão giông, cậu vẫn còn một người để thuộc về.

Họ nằm đó, da thịt chạm nhau, lắng nghe tiếng biển đêm. Không có người thắng, kẻ thua, chỉ có hai tâm hồn đã tìm thấy bến đỗ.