MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLuật chơi của người trưởng thành (Boy's Love)Chương 9: ĐÁNH CƯỢC CUỐI CÙNG

Luật chơi của người trưởng thành (Boy's Love)

Chương 9: ĐÁNH CƯỢC CUỐI CÙNG

954 từ · ~5 phút đọc

Bình minh trên biển mang theo vẻ đẹp thanh bình giả tạo. Minh tỉnh dậy, cánh tay vẫn ôm chặt lấy Hoàng, nhưng tiếng rung liên tục từ chiếc điện thoại bị vứt dưới sàn nhà đã phá vỡ khoảnh khắc ấy. Một tin nhắn từ số lạ, chỉ có một bức ảnh và một địa chỉ.

Trong ảnh là anh trai của Hoàng, gương mặt bầm dập, bị trói chặt trên một chiếc ghế giữa một nhà kho đổ nát. Kẻ đứng sau không ai khác chính là Lâm. Hắn đã phát điên. Sau khi bị trục xuất khỏi gia tộc và đối mặt với án tù, Lâm không còn gì để mất.

"Đừng đi." – Hoàng giữ tay Minh lại khi thấy anh mặc áo khoác. Cậu đã đọc được tin nhắn qua vai anh. Đôi mắt cậu tràn ngập sự sợ hãi nhưng cũng đầy lý trí. "Đây là bẫy. Hắn muốn kéo anh xuống nước cùng."

"Hoàng, nghe tôi." Minh quỳ xuống trước mặt cậu, giữ chặt hai vai Hoàng. "Lâm không muốn tiền. Hắn muốn sự sụp đổ của tôi. Nếu tôi không xuất hiện, anh trai em sẽ chết. Và nếu em mất đi người thân cuối cùng đó, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình."

Minh để lại Hoàng tại căn biệt thự với một toán vệ sĩ, nhưng Hoàng không phải là người đứng yên chờ đợi. Ngay khi Minh rời đi, cậu đã dùng chiếc máy tính cá nhân để định vị tọa độ từ bức ảnh. Cậu biết Lâm, cậu biết sự hèn hạ của hắn thường đi kèm với sự sơ hở.

Tại nhà kho cũ vùng ven ô, Minh bước vào giữa vòng vây của những gã đàn ông lực lưỡng do Lâm thuê bằng những đồng tiền cuối cùng. Lâm bước ra từ bóng tối, gương mặt hốc hác, đôi mắt rực lên sự điên cuồng của một kẻ tâm thần.

"Mày thắng rồi sao, Minh?" Lâm cười lên sằng sặc, tay cầm một khẩu súng lăm lăm hướng về phía anh trai Hoàng. "Để xem khi người hùng của mày chết đi, thằng trợ lý đó có còn nhìn mày bằng ánh mắt sùng bái nữa không."

Minh bình thản giơ hai tay lên, chậm rãi bước tới. "Lâm, mày ghét tao, vậy hãy nhắm vào tao. Thả một người không liên quan ra. Đó mới là cách chơi của kẻ có bản lĩnh."

"Bản lĩnh?" Lâm hét lên. "Tao đã mất tất cả vì mày! Hôm nay, tao sẽ bắt mày phải chọn: Mạng của tao, mạng của anh ta, hay là danh dự của mày?"

Giữa lúc Lâm đang mất kiểm soát nhất, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cổng sau. Hệ thống báo động giả do Hoàng kích hoạt đã làm xao nhãng đám đông.

Mọi chuyện diễn ra trong chớp mắt. Minh lao tới quật ngã Lâm khi hắn vừa bóp cò. Viên đạn sượt qua vai Minh, găm vào bức tường phía sau. Cùng lúc đó, lực lượng chức năng mà Hoàng đã âm thầm báo tin ập vào. Lâm bị khống chế, anh trai Hoàng được giải cứu trong tình trạng bị thương nhẹ.

Trở về căn hộ bí mật sau khi băng bó vết thương, Minh thấy Hoàng đang đứng đợi bên cửa sổ. Cậu không nói lời nào, chỉ lao vào ôm chầm lấy anh, hơi thở dồn dập và cơ thể run rẩy dữ dội.

"Tôi đã bảo anh không được đi mà..." Hoàng nức nở, gương mặt vùi sâu vào ngực Minh.

Minh dùng cánh tay không bị thương ôm chặt lấy cậu, hôn lên tóc cậu. "Tôi đã hứa sẽ không để em một mình, nhớ không?"

Cảm xúc sau cơn thoát chết bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sự căng thẳng tột độ chuyển hóa thành một thứ dục vọng nguyên thủy, cháy bỏng. Hoàng bắt đầu xé toạc lớp băng gạc trên vai Minh một cách thiếu kiềm chế, cậu hôn lên vết thương còn rớm máu của anh, như thể muốn dùng vị mặn đắng đó để xác nhận rằng anh vẫn còn sống, vẫn còn thuộc về cậu.

Minh ép Hoàng xuống sàn nhà ngay tại phòng khách, nơi ánh đèn đường hắt vào mờ ảo. Anh không đợi được đến lúc vào phòng ngủ. Lần này, cuộc làm tình mang màu sắc của sự hoang dại và vội vã. Minh thâm nhập vào Hoàng bằng một sự xung lực mạnh mẽ, mỗi nhịp thúc đều mang theo tiếng gầm nhẹ của một con thú vừa thoát khỏi cửa tử.

Hoàng đón nhận tất cả, cậu ngửa cổ, đôi tay bám chặt vào bả vai Minh, để mặc cho nỗi sợ hãi tan biến trong sự va chạm xác thịt nồng cháy. Cậu rên rỉ tên Minh, những âm thanh đứt quãng hòa cùng tiếng mưa ngoài cửa sổ. Trong khoảnh khắc ấy, họ không còn quan tâm đến tập đoàn, không quan tâm đến tiền bạc hay sự trả thù. Chỉ có nhịp đập của hai trái tim đang hòa làm một.

"Đừng bao giờ... rời xa em nữa." Hoàng thầm thì khi cả hai cùng chạm đến đỉnh điểm của khoái cảm.

"Tôi thề." Minh hôn lên đôi mắt nhòe nước của cậu, hơi thở quyện vào nhau. Hoàng. Từ nay, luật duy nhất là chúng ta."

Sau khi mọi thứ lắng xuống, họ nằm cạnh nhau trên sàn nhà lạnh lẽo nhưng trái tim lại ấm áp vô cùng. Minh nhìn vết sẹo trên người Hoàng, rồi nhìn vết thương mới trên vai mình. Họ đều mang trên mình những dấu vết của quá khứ và những trận chiến đã qua, nhưng chính những vết sẹo đó đã hàn gắn họ lại với nhau.