MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLuật Sư Độc Miệng Và Chủ Tịch Chiều VợChương 2

Luật Sư Độc Miệng Và Chủ Tịch Chiều Vợ

Chương 2

677 từ · ~4 phút đọc

Không gian phòng họp vốn đã ngột ngạt nay lại càng trở nên căng thẳng khi Thẩm Phó Trình ra hiệu cho thư ký và các trợ lý rời khỏi phòng. Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại, cắt đứt mọi âm thanh từ hành lang, để lại Khương Vãn đối diện trực tiếp với người đàn ông mà cô từng coi là kẻ thua cuộc dưới tay mình.

Khương Vãn lấy lại sự bình tĩnh nhanh chóng, cô ngồi xuống ghế đối diện, đặt bản hợp đồng lên mặt bàn đá bóng loáng. Cô đẩy nhẹ gọng kính, dùng tông giọng chuyên nghiệp nhất để giải thích rằng các điều khoản về phân chia lợi nhuận hiện tại đã là mức ưu đãi nhất mà văn phòng luật của cô có thể dàn xếp. Tuy nhiên, Thẩm Phó Trình dường như không hề chú ý đến những con số. Anh tựa lưng vào ghế đại diện, ngón tay thon dài gõ nhịp đều đặn lên tay vịn, ánh mắt dừng lại ở nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt của Khương Vãn.

Sau một hồi im lặng, anh đột ngột cắt ngang lời cô bằng một câu hỏi không hề liên quan đến công việc. Anh hỏi cô có còn nhớ năm lớp 8, vào một buổi chiều mưa tầm tã, ai là người đã phải ngồi lại trong lớp để viết hộ cô năm mươi bản kiểm điểm chỉ vì cô trốn tiết đi xem phim hay không. Khương Vãn khựng lại, nụ cười công nghiệp trên môi đóng băng. Cô không ngờ giữa một thương vụ bạc tỷ, anh lại có thể lôi ra một chuyện vặt vãnh và có phần mất mặt của tuổi thơ để làm khó mình.

Thẩm Phó Trình không đợi cô trả lời, anh thong thả nói tiếp rằng năm đó mỗi bản kiểm điểm dài ba trăm chữ, tổng cộng là mười lăm ngàn chữ mà anh đã phải thức trắng đêm để hoàn thành sao cho nét chữ giống hệt cô. Anh mỉm cười, một nụ cười không hề có hơi ấm, nói rằng chi phí cơ hội cho mười lăm ngàn chữ của CEO tập đoàn Thẩm Thị bây giờ chắc chắn không hề rẻ. Vì vậy, anh yêu cầu cô phải điều chỉnh lại tỉ lệ chiết khấu pháp lý thêm năm phần trăm nữa, coi như là khoản lãi suất cho "món nợ văn chương" năm xưa.

Khương Vãn nghiến răng, đôi bàn tay dưới gầm bàn siết chặt lấy vạt váy công sở. Cô mỉa mai đáp trả rằng Thẩm tổng thật sự là người biết làm kinh doanh, chuyện từ thời còn mặc quần đùi đi học cũng có thể quy đổi thành ngoại tệ. Cô nhắc nhở anh rằng năm đó chính anh là người tự nguyện giúp đỡ, và cô cũng đã trả công bằng một túi kẹo thỏ trắng.

Ánh mắt Thẩm Phó Trình bỗng tối sầm lại trong giây lát khi nghe nhắc đến túi kẹo. Anh rướn người về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người đến mức Khương Vãn có thể ngửi thấy mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng từ cổ áo sơ mi của anh. Anh thì thầm rằng túi kẹo đó quá ngọt, ngọt đến mức khiến anh nhớ mãi không quên, và cũng chính vì sự ngọt ngào lừa dối đó mà anh đã bị cô xoay như chong chóng suốt ba năm cấp hai.

Trận đấu trí trên bàn đàm phán giờ đây đã hoàn toàn biến tướng thành một cuộc thanh trừng ký ức. Khương Vãn nhận ra Thẩm Phó Trình không hề muốn bàn bạc về hợp đồng, anh muốn dùng quyền lực của hiện tại để đòi lại sự tôn nghiêm đã mất trong quá khứ. Trước thái độ cứng rắn và có phần tùy hứng của đối phương, vị luật sư vốn chưa bao giờ nếm mùi thất bại như Khương Vãn lần đầu tiên cảm thấy mình đang bị dồn vào đường cùng bởi chính những lỗi lầm thời trẻ dại.