Sau cuộc đàm phán đầy nghẹt thở tại trụ sở Thẩm Thị, Khương Vãn trở về nhà với một cái đầu đau như búa bổ. Cô tự nhủ rằng chỉ cần bước chân vào căn hộ riêng tư của mình, thế giới của Thẩm Phó Trình sẽ bị ngăn cách hoàn toàn sau cánh cửa. Thượng Hải rộng lớn như vậy, cô không tin rằng ngoài giờ làm việc, định mệnh lại có thể trớ trêu đến mức bắt cô phải chạm mặt anh thêm lần nào nữa.
Khương Vãn vừa bước ra khỏi thang máy ở tầng 22 của khu chung cư cao cấp ven sông, tay vừa lục tìm chìa khóa trong túi xách thì bước chân cô khựng lại. Trước cửa căn hộ 2202 vốn bỏ trống bấy lâu nay, một toán nhân viên vận chuyển đang hối hả chuyển những thùng gỗ lớn vào bên trong. Một vài món đồ nội thất mang phong cách tối giản nhưng đắt tiền lộ ra khiến cô vô thức cảm thấy có chút bất an. Khu vực này vốn chỉ dành cho những người có thu nhập cực cao, và việc có một người hàng xóm mới là điều bình thường, nhưng linh tính của một luật sư nhạy bén đang lên tiếng cảnh báo cô.
Khi cô đang định bước nhanh vào nhà để tránh sự ồn ào, một bóng hình cao lớn bước ra từ bên trong căn hộ đối diện. Người đàn ông đó mặc một chiếc áo len mỏng màu xám, khác hẳn với vẻ chỉnh tề, lãnh đạm trong bộ vest buổi chiều, nhưng khí chất áp bức ấy thì không lẫn vào đâu được. Khương Vãn đứng hình, chiếc chìa khóa trên tay rơi xuống mặt sàn đá tạo nên một tiếng "keng" vang vọng giữa hành lang yên tĩnh.
Thẩm Phó Trình thản nhiên cúi xuống nhặt chiếc chìa khóa lên, bước tới gần và đặt nó vào lòng bàn tay cô. Anh nhìn sâu vào mắt cô, khóe môi hơi nhếch lên một độ cong vừa đủ để thấy sự đắc ý. Anh thản nhiên nói rằng không ngờ luật sư Khương cũng có gu thẩm mỹ tốt như vậy khi chọn sống ở đây. Từ hôm nay, với tư cách là hàng xóm mới, anh hy vọng cô sẽ giúp đỡ anh nhiều hơn, giống như cách cô đã từng "chăm sóc" anh suốt những năm tháng đi học.
Khương Vãn cảm thấy máu trong người như sôi lên. Cô không tin vào sự trùng hợp, nhất là khi đối tượng là một kẻ tâm cơ như Thẩm Phó Trình. Cô thẳng thừng chất vấn liệu có phải anh đã cố tình mua lại căn hộ này để tiếp tục trò chơi trả đũa trẻ con kia hay không. Thẩm Phó Trình không phủ nhận cũng không thừa nhận, anh chỉ tiến sát lại gần, hơi thở nóng ấm lướt qua mang tai cô, thì thầm rằng căn hộ này có tầm nhìn rất tốt, có thể nhìn thấy rõ phòng khách của nhà đối diện nếu chủ nhân không chịu kéo rèm.
Sự trêu chọc công khai này khiến Khương Vãn tức đến mức run người. Cô giật lấy chìa khóa, nhanh chóng mở cửa nhà mình và đóng sầm lại trước mặt anh. Đứng sau cánh cửa, cô nghe thấy tiếng cười trầm thấp đầy từ tính của anh vang lên bên ngoài hành lang. Khương Vãn tựa lưng vào cửa, nhìn quanh căn hộ vốn là nơi trú ẩn yên bình nhất của mình, giờ đây cô cảm thấy như mỗi mét vuông trong ngôi nhà này đều đang bị tầm mắt của Thẩm Phó Trình xâm chiếm.
Oan gia ngõ hẹp vốn chỉ là một câu thành ngữ, nhưng đối với Khương Vãn lúc này, nó là một bản án không có lối thoát. Trò chơi này chỉ mới bắt đầu, và cô nhận ra rằng Thẩm Phó Trình của hiện tại không chỉ muốn lấy lại danh dự trên bàn đàm phán, mà anh còn muốn len lỏi vào từng kẽ hở trong cuộc sống của cô.