Sáng hôm sau, Khương Vãn bước ra khỏi nhà với đôi mắt hơi trũng sâu vì mất ngủ. Cả đêm qua cô đã phải đấu tranh tư tưởng về việc có nên chuyển nhà ngay lập tức hay không, nhưng sự kiêu hãnh của một luật sư không cho phép cô tháo chạy trước kẻ thù. Vừa bước đến cửa thang máy, định mệnh một lần nữa trêu ngươi khi cánh cửa kim loại mở ra, lộ ra gương mặt điềm tĩnh của Thẩm Phó Trình đang đứng bên trong.
Khương Vãn hít một hơi thật sâu, bước vào và chọn đứng ở góc xa nhất, hoàn toàn ngó lơ sự hiện diện của người đàn ông bên cạnh. Không gian chật hẹp của chiếc thang máy chỉ còn lại tiếng gió rít nhẹ của hệ thống vận hành. Khi những con số điện tử đang nhảy lùi từ tầng 22 xuống, Thẩm Phó Trình khẽ liếc nhìn đồng hồ, môi nở một nụ cười không ai hay biết. Đúng lúc con số dừng lại ở tầng 15, toàn bộ hệ thống bỗng nhiên rung lắc mạnh, một tiếng "ầm" vang lên và ánh đèn huỳnh quang chớp tắt rồi lịm hẳn.
Không gian rơi vào bóng tối đặc quánh. Khương Vãn theo bản năng kêu lên một tiếng kinh ngạc, tay quờ quạng tìm điểm tựa trên vách inox lạnh lẽo. Giữa bóng đêm, cô bỗng nghe thấy tiếng thở dốc dồn dập và tiếng tim đập mạnh của người bên cạnh. Thẩm Phó Trình vốn dĩ đang đứng thẳng tắp, giờ đây dường như đã đổ gục về phía cô. Một bàn tay to lớn, hơi run rẩy nắm lấy bả vai cô, kéo cô sát về phía anh.
Giọng nói của Thẩm Phó Trình lúc này không còn vẻ ngạo mạn thường ngày, thay vào đó là sự trầm khàn, yếu ớt đầy đáng thương. Anh thầm thì bên tai cô rằng anh mắc hội chứng sợ không gian kín và bóng tối mức độ nặng, mong cô đừng đẩy anh ra. Khương Vãn dù đang rất hoảng loạn nhưng bản năng bảo vệ kẻ yếu từ thời thơ ấu lại bùng phát. Cô vô thức đưa tay ôm lấy cánh tay anh, để anh tựa cằm lên vai mình, thậm chí còn nhẹ nhàng vỗ về lưng anh và trấn an rằng đội bảo trì sẽ đến ngay lập tức.
Trong bóng tối, Khương Vãn không thể nhìn thấy đôi mắt của Thẩm Phó Trình đang sáng quắc, hoàn toàn tỉnh táo và đầy sự hưởng thụ. Anh hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết trên tóc cô, bàn tay siết chặt eo cô hơn một chút với lý do "quá sợ hãi". Thực chất, chính anh là người đã ra lệnh cho trợ lý tạm thời ngắt hệ thống điện của thang máy số 3 thông qua ứng dụng điều khiển nội bộ trên điện thoại trong túi quần.
Sau mười phút "diễn kịch" đầy nhập tâm, khi cảm thấy đã được ôm đủ và nhận ra cơ thể Khương Vãn bắt đầu run vì mỏi, Thẩm Phó Trình mới âm thầm nhấn một lệnh khác. Đèn bật sáng trở lại, thang máy tiếp tục chuyển động như chưa có chuyện gì xảy ra. Ngay khi ánh sáng tràn ngập, Thẩm Phó Trình lập tức buông cô ra, chỉnh lại cổ áo sơ mi phẳng phiu, gương mặt lại trở về vẻ lạnh lùng như sương giá, như thể người vừa "yếu đuối" ôm chặt lấy cô trong bóng tối là một linh hồn khác.
Khương Vãn đứng ngẩn ngơ, nhìn bộ dạng thản nhiên của anh mà nghi hoặc. Cô liếc thấy đầu ngón tay anh vẫn bình tĩnh nhấn tin nhắn công việc, hoàn toàn không có dấu hiệu gì của một người vừa trải qua cơn hoảng loạn vì sợ bóng tối. Sự nghi ngờ bắt đầu nhen nhóm trong lòng cô luật sư nhạy bén, nhưng lúc này thang máy đã mở cửa ở tầng hầm. Thẩm Phó Trình chỉ để lại một câu nói đầy ẩn ý rằng cảm ơn cô đã cứu mạng anh một lần nữa, rồi sải bước rời đi, để lại Khương Vãn đứng đó với trái tim vẫn còn đập loạn nhịp vì cái ôm ban nãy.