Áp lực từ "liên minh" của hai bà mẹ lớn đến mức Khương Vãn cảm thấy nếu cô không đưa ra một giải pháp tạm thời, mẹ cô chắc chắn sẽ chuẩn bị sẵn cả thiệp cưới vào tuần sau. Sau buổi xem mắt đầy biến động, Thẩm Phó Trình không đưa cô về nhà ngay mà lái xe đến một quán cà phê yên tĩnh ven sông. Trong không gian chỉ có tiếng nhạc jazz trầm thấp, Khương Vãn là người chủ động mở lời. Cô không muốn cuộc sống của mình bị xáo trộn thêm nữa bởi những cuộc hẹn hò cưỡng ép.
Thẩm Phó Trình thản nhiên lắng nghe, ngón tay anh gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ theo nhịp điệu bản nhạc. Khi Khương Vãn đề xuất việc cả hai nên giả vờ hẹn hò để làm yên lòng phụ huynh, anh không tỏ ra ngạc nhiên, trái lại còn lộ vẻ như đã dự tính từ trước. Anh lấy từ trong cặp táp ra một xấp tài liệu được soạn thảo công phu, trên tiêu đề ghi rõ: Thỏa thuận hợp tác đối ngoại. Khương Vãn sững sờ, bản tính luật sư khiến cô cầm ngay lấy xấp giấy để kiểm tra, và cô nhận ra đây chính là một bản hợp đồng "người yêu hờ" với các điều khoản vô cùng chi tiết.
Thời hạn của bản hợp đồng là ba tháng. Trong thời gian này, cả hai phải đóng vai một cặp đôi đang trong giai đoạn tìm hiểu mặn nồng trước mặt gia đình. Các điều khoản ghi rõ không được có những hành động thân mật quá mức nếu không có sự đồng ý của đối phương, nhưng phải duy trì sự hiện diện cùng nhau tại các sự kiện quan trọng của hai nhà. Khương Vãn nhíu mày khi đọc đến điều khoản "Bên B phải nấu ăn cho Bên A ít nhất hai lần một tuần để tạo dựng hình ảnh tổ ấm hạnh phúc". Cô định phản bác nhưng Thẩm Phó Trình đã nhanh chóng chốt hạ rằng đó là cái giá để anh thuyết phục mẹ mình ngừng việc gửi ảnh các tiểu thư khác vào máy anh mỗi sáng.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, hai vị "đại lão" trên thương trường bắt đầu mặc cả từng điều khoản nhỏ nhặt như hai đứa trẻ. Khương Vãn yêu cầu Thẩm Phó Trình không được tự ý vào nhà cô dù là hàng xóm đối diện, còn Thẩm Phó Trình lại bắt cô phải thay đổi cách xưng hô từ "Thẩm tổng" lạnh lùng sang một cái tên thân mật hơn mỗi khi có người lớn ở đó. Cuộc tranh luận kéo dài đến tận đêm khuya, biến quán cà phê thành một văn phòng công chứng bất đắc dĩ.
Cuối cùng, Khương Vãn cũng đặt bút ký vào trang cuối của bản thỏa thuận. Cô tự nhủ đây chỉ là một chiến thuật "hoãn binh" để cô có thời gian tập trung vào công việc và tìm cách giải quyết Thẩm Phó Trình sau. Thế nhưng, khi nhìn thấy nụ cười hài lòng và ánh mắt thâm trầm của anh lúc thu hồi bản hợp đồng, cô bỗng cảm thấy sống lưng hơi lạnh. Cô là một luật sư chuyên trị các loại hợp đồng, nhưng dường như cô đã quên mất rằng trong trò chơi tình ái này, Thẩm Phó Trình mới là kẻ đang nắm quyền soạn thảo kịch bản.
Bản hợp đồng đình chiến đã chính thức có hiệu lực, nhưng cả hai đều hiểu rằng đây thực chất là phát súng mở màn cho một cuộc chiến mới. Một cuộc chiến mà ở đó, ranh giới giữa diễn kịch và đời thực sẽ sớm bị xóa nhòa bởi những toan tính rất riêng của người đàn ông mang danh "mọt sách" năm nào.