Thứ Bảy đầu tiên sau khi bản hợp đồng "người yêu hờ" có hiệu lực, Thẩm Phó Trình xuất hiện trước cửa nhà Khương Vãn đúng tám giờ sáng. Anh không mặc âu phục chỉnh tề như mọi khi mà chọn một chiếc áo khoác denim đơn giản phối cùng quần kaki sáng màu, trông trẻ trung đến lạ kỳ, hệt như chàng thiếu niên năm mươi sáu tuổi năm nào. Khương Vãn hơi ngẩn người trước sự thay đổi này, nhưng ngay lập tức cô lấy lại vẻ lạnh lùng, nhắc nhở anh rằng hôm nay họ chỉ cần chụp vài tấm ảnh gửi cho mẹ là đủ, không cần phải đầu tư trang phục quá mức.
Thẩm Phó Trình không đáp lời, anh lái xe đưa cô rời khỏi những con phố sầm uất của trung tâm Thượng Hải, hướng về phía khu phố cũ nằm sâu trong con hẻm nhỏ cạnh trường trung học số 3. Khi chiếc xe dừng lại trước một tiệm mì sườn nhỏ có biển hiệu đã bạc màu, Khương Vãn không kìm được mà thốt lên sự ngạc nhiên. Đây chính là quán "Mì Ông Lý", nơi mà mười lăm năm trước, cô từng dẫn Thẩm Phó Trình đến ăn sau mỗi lần anh viết hộ bài tập cho cô.
Không gian quán vẫn nhỏ hẹp và bám đầy hơi khói như trong trí nhớ. Ông chủ Lý nay đã già hơn, tóc bạc trắng, nhưng khi nhìn thấy hai người bước vào, ông liền nheo mắt cười rồi thốt lên rằng hai đứa nhỏ thường xuyên cãi nhau ở góc bàn số 4 cuối cùng cũng đã trưởng thành và đi cùng nhau. Câu nói của ông lão khiến Khương Vãn cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, cô vội vàng ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã mòn vẹt để tránh ánh mắt đầy ý nhị của ông.
Hai bát mì sườn nóng hổi được bưng ra với công thức quen thuộc: bát của cô nhiều rau, bát của anh nhiều sườn do cô luôn "trấn lột" thịt của anh từ thời cấp hai. Thẩm Phó Trình tự nhiên gắp miếng sườn lớn nhất trong bát mình bỏ sang bát cô, hành động trôi chảy đến mức như một thói quen chưa bao giờ bị thời gian xóa nhòa. Khương Vãn khựng lại, đôi đũa trên tay run nhẹ. Những gai góc và sự đề phòng mà cô dựng lên suốt những ngày qua dường như bị làn khói nghi ngút từ bát mì làm cho tan chảy.
Trong không khí ám mùi thức ăn và tiếng ồn ào bình dị của khu phố cũ, họ bắt đầu nói về những chuyện không liên quan đến hợp đồng hay những con số nghìn tỷ. Khương Vãn kể về những lần cô bị thầy hiệu trưởng nhắc nhở vì tội đầu gấu, còn Thẩm Phó Trình lại thừa nhận rằng hồi đó anh không hề nhút nhát như cô nghĩ, anh chỉ đơn giản là thích nhìn cô hào hứng khi bắt nạt được mình. Lần đầu tiên sau nhiều năm, họ cười với nhau một cách chân thành, không có sự mỉa mai, không có những cái bẫy ngôn từ.
Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp kính mờ của quán mì, phủ lên gương mặt Thẩm Phó Trình một vầng sáng dịu nhẹ. Khương Vãn nhìn anh, bỗng chốc nhận ra kẻ thù không đội trời chung của mình hóa ra vẫn là người duy nhất ghi nhớ từng thói quen nhỏ nhất của cô. Sự căng thẳng giữa hai người dần lùi xa, thay vào đó là một sợi dây liên kết vô hình đang âm thầm được nối lại. Buổi hẹn hò "giả" này hóa ra lại mang đến những cảm xúc chân thật nhất, khiến Khương Vãn bắt đầu tự hỏi, liệu bản hợp đồng ba tháng kia là để đối phó phụ huynh, hay thực chất là một cơ hội mà Thẩm Phó Trình đã kiên nhẫn chờ đợi suốt bấy lâu.