Sau buổi chiều tại quán mì cũ, một lời mời từ nhóm bạn học chung thời cấp hai đã đưa Khương Vãn và Thẩm Phó Trình đến một quán bar yên tĩnh ở khu sưu tập nghệ thuật của thành phố. Trong không gian mờ ảo với ánh đèn xanh tím và tiếng nhạc lo-fi dìu dặt, Khương Vãn vốn dĩ muốn giữ hình ảnh một luật sư tỉnh táo, nhưng sự hiện diện của những người cũ và những câu chuyện về một thời thanh xuân dang dở đã khiến cô uống nhiều hơn dự tính.
Đến ly cocktail thứ tư, tầm nhìn của Khương Vãn bắt đầu nhòe đi. Cô cảm thấy lồng ngực mình nóng ran, không phải vì cồn, mà vì nỗi uất ức bị kìm nén suốt mười năm qua bỗng nhiên trỗi dậy mạnh mẽ. Khi cuộc vui tàn, Thẩm Phó Trình dìu cô ra xe trong làn gió đêm se lạnh của Thượng Hải. Khương Vãn không còn vẻ sắc sảo thường ngày, cô bám chặt lấy ve áo khoác của anh, đôi mắt đỏ hoe ngước lên nhìn người đàn ông đang chăm chú thắt dây an toàn cho mình.
Ngay khi Thẩm Phó Trình định lùi lại, Khương Vãn bất ngờ túm lấy cà vạt của anh, kéo mạnh xuống. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức hơi thở nồng mùi rượu của cô phả thẳng lên môi anh. Cô nghẹn ngào chất vấn, giọng nói run rẩy rằng tại sao năm đó anh lại có thể tàn nhẫn đến thế. Tại sao ngay sau kỳ thi lớp chín, anh lại biến mất mà không để lại bất kỳ tin nhắn hay lời từ biệt nào, khiến cô giống như một kẻ ngốc đứng chờ ở cổng trường suốt ba ngày giữa trời nắng gắt.
Thẩm Phó Trình sững người, bàn tay đang đặt trên vai cô siết chặt lại. Anh nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gò má Khương Vãn, cảm nhận được sự tổn thương sâu sắc mà cô đã che giấu dưới lớp vỏ bọc kiêu ngạo bấy lâu nay. Trái tim anh thắt lại vì đau đớn, đôi môi mấp máy muốn nói ra sự thật rằng năm đó gia đình anh phá sản, cha anh nợ nần chồng chất và anh phải theo mẹ trốn chạy sang nước ngoài ngay trong đêm để đảm bảo an toàn. Anh không muốn cô phải chịu đựng sự nhục nhã và hiểm nguy cùng mình, anh muốn trong trí nhớ của cô, anh vẫn luôn là một Thẩm mọt sách ưu tú.
Thế nhưng, nhìn thấy vẻ yếu đuối của cô lúc này, Thẩm Phó Trình lại không thể thốt nên lời. Anh hiểu rằng nếu nói ra sự thật về sự thảm hại của mình năm xưa, niềm kiêu hãnh của anh sẽ sụp đổ trước mặt người con gái anh yêu nhất. Anh chỉ có thể im lặng, đưa bàn tay run rẩy lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô, rồi nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Anh thì thầm vào tai cô một lời xin lỗi muộn màng nhưng vẫn không hé lộ lý do thực sự đằng sau cuộc trốn chạy ấy.
Khương Vãn trong cơn say không nhận được câu trả lời mình mong muốn, cô vừa đấm nhẹ vào lưng anh vừa lầm bầm mắng anh là kẻ lừa đảo, kẻ hèn nhát, rồi dần thiếp đi vì mệt mỏi trong vòng tay ấm áp của anh. Thẩm Phó Trình ngồi im trong bóng tối của khoang xe, nhìn người phụ nữ đang ngủ say với hàng mi còn vương lệ. Anh biết, món nợ này không chỉ đơn thuần là mười lăm ngàn chữ trong bản kiểm điểm, mà là cả một thập kỷ đau lòng mà anh phải dùng cả cuộc đời phía trước để bù đắp.