Hà An ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế da bọc nhung, cảm giác như thể mình đang lạc vào một bảo tàng. Căn phòng họp của công ty luật D&A lạnh lẽo và tĩnh lặng, chỉ có tiếng máy điều hòa và mùi gỗ đàn hương cũ kỹ. Cô vừa tròn mười tám tuổi, nhưng không khí xung quanh khiến cô cảm thấy mình chỉ là một món đồ sứ dễ vỡ đang chờ được phân loại.
Trên bàn, chiếc phong bì màu trắng ngà chứa đựng di chúc của cha cô nằm im lìm, niêm phong bằng con dấu đỏ. Đối diện cô là Lý Trí Viễn, người mà mọi người gọi là "Ngài Luật sư Thép" của giới thượng lưu.
Anh ta hơn cô mười chín tuổi.
Lý Trí Viễn không hề nhìn cô, anh ta đang lật mở từng trang giấy trắng nặng trịch. Vẻ ngoài của anh ta là sự kết hợp hoàn hảo giữa quyền lực và sự lạnh nhạt: bộ vest bespoke màu than chì được cắt may tuyệt đối, mái tóc đen được chải ngược gọn gàng không một sợi thừa thãi, và đôi mắt sâu thẳm ẩn dưới hàng lông mi rậm.
"Cô Hà An," giọng anh ta trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, "di chúc của cố Chủ tịch Hà đã được xác thực hợp pháp. Kể từ giây phút này, mọi tài sản và quyền lợi của cô sẽ được giao cho cá nhân tôi giám hộ và quản lý cho đến khi cô đủ hai mươi lăm tuổi."
Hà An nghiêng đầu. "Giám hộ? Chẳng lẽ tôi không phải người thừa kế duy nhất sao?"
Trí Viễn cuối cùng cũng ngước lên. Ánh mắt anh ta như hai lưỡi dao băng sắc lẹm lướt qua cô. Cô cảm thấy trần trụi dưới cái nhìn đó, như thể anh ta đang đo đếm từng milimet sự non nớt và ngây thơ của cô.
"Cô là người thừa kế duy nhất," anh ta xác nhận, không hề có một chút cảm xúc. "Nhưng theo ý nguyện của cha cô, cô cần một người dạy dỗ và kiểm soát sự bốc đồng của tuổi trẻ, đảm bảo cô không phá hủy cơ nghiệp của gia đình trong bảy năm tới."
Anh ta dừng lại, đẩy một tập hồ sơ dày cộp về phía cô.
"Tôi không chỉ là luật sư, mà còn là người giám hộ pháp lý của cô. Điều đó có nghĩa là tôi có quyền quyết định nơi cô sống, học tập, và quản lý mọi chi tiêu, các mối quan hệ xã hội của cô. Cô sẽ chuyển đến căn hộ đã được chỉ định, dưới sự quản lý trực tiếp của tôi."
Hà An cảm thấy một cơn nóng giận vô cớ bốc lên. Bảy năm? Anh ta đối xử với cô như một đứa trẻ hư hỏng cần được kỷ luật, trong khi cô đã là một người lớn.
"Nếu tôi từ chối?" Cô hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể.
Trí Viễn nhếch mép, một nụ cười cực kỳ mỏng manh và đầy mỉa mai thoáng qua. "Nếu cô từ chối, cô sẽ mất toàn bộ quyền thừa kế. Cha cô đã lường trước điều đó. Cô không có lựa chọn nào khác ngoài việc tuân thủ."
Anh ta đứng dậy, cao lớn và áp đảo, bước đến cửa sổ. Ánh nắng chiều rọi qua tấm kính, làm nổi bật sự uy quyền lạnh lùng của anh ta.
"Thứ Bảy này, tôi sẽ đến đón cô. Cô chỉ được mang theo những vật dụng cá nhân cần thiết. Đừng chậm trễ."
Trí Viễn không hề hỏi ý kiến hay chờ đợi câu trả lời của cô. Anh ta chỉ ra lệnh.
Hà An nhìn theo bóng lưng vững chãi của người đàn ông xa lạ này. Cô biết, di chúc này không chỉ trao cho cô một khối tài sản khổng lồ, mà còn đặt cô vào trong lòng bàn tay sắt của một người đàn ông quyền lực, người luôn coi cô là một thử thách cần phải thuần hóa.
Cô siết chặt tay, nhìn vào chiếc phong bì di chúc. Bảy năm, cô sẽ phải sống dưới sự giám sát của Người Giám Hộ Thép này. Và cô thề rằng, cô sẽ không để anh ta dễ dàng kiểm soát mình như vậy.