Sáng Thứ Bảy. Hà An nhìn căn hộ penthouse mới của mình qua ánh mắt nửa thích thú, nửa căm phẫn. Căn hộ nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà sang trọng, có tầm nhìn bao quát toàn thành phố, nhưng nó thiếu đi sự ấm áp của một mái nhà. Mọi thứ đều tối giản, cao cấp, và lạnh lùng—hệt như người chủ mới của nó.
Đồ đạc của cô, vốn chỉ là một vali và vài thùng sách, được đặt gọn gàng trong một căn phòng ngủ phụ.
Lý Trí Viễn xuất hiện không báo trước, không hề gõ cửa. Anh ta bước vào phòng khách, tay cầm một chiếc máy tính bảng và một tập tài liệu mỏng. Anh ta thậm chí còn không thèm cởi áo khoác.
"Đây là bảng quy tắc chung," anh ta nói, giọng điệu khô khan như đọc báo cáo tài chính. "Chỉ có mười điều, cô nên nhớ kỹ."
Hà An nhíu mày, khoanh tay trước ngực. "Mười điều? Anh nghĩ tôi là học sinh cấp ba sao, Lý luật sư?"
Trí Viễn không hề bị chọc giận. Anh ta nhìn thẳng vào cô, ánh mắt xuyên thấu. "Cô muốn tôi đối xử với cô như một khách hàng hay một người phụ thuộc? Tùy cô. Nhưng nếu là người phụ thuộc, cô sẽ tuân theo luật của tôi."
Anh ta bắt đầu đọc, không cho cô cơ hội ngắt lời:
Giới nghiêm: Phải có mặt tại căn hộ trước 10 giờ tối. Mọi thay đổi đều phải được tôi phê duyệt trước 24 giờ.
Thông tin liên lạc: Mọi cuộc hẹn hò hoặc gặp gỡ xã hội phải được thông báo chi tiết về địa điểm và người tham gia.
Không gian riêng tư: Cô chỉ được phép ở trong khu vực phòng ngủ của mình và các khu vực chung. Khu vực làm việc riêng của tôi và phòng ngủ chính bị cấm tuyệt đối.
Tài chính: Mọi chi tiêu vượt quá mức sinh hoạt cơ bản đều phải có chữ ký của tôi.
Đến điều thứ tư, Hà An bật cười thành tiếng, một tiếng cười mang đầy vẻ thách thức.
"Anh thật sự nghĩ rằng anh có thể kiểm soát tôi đến mức này sao? Anh là luật sư chứ không phải bảo mẫu! Tôi không phải là tài sản mà anh muốn nhốt lại!"
Lý Trí Viễn đặt máy tính bảng xuống bàn kính. Động tác chậm rãi nhưng đầy uy hiếp. Anh ta bước đến gần cô, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại một cách nguy hiểm.
"Cô Hà An," anh ta hạ giọng, giờ đây nó không còn là sự lạnh lùng mà là một sự đe dọa thầm kín, "Tôi không nhốt cô. Tôi đang bảo vệ quyền thừa kế của cô khỏi chính sự thiếu kinh nghiệm của cô. Và nếu cô không hiểu, thì tôi có cách để dạy cô hiểu."
Hà An lùi lại một bước, cảm nhận được hơi thở nhàn nhạt mùi bạc hà của anh ta phả vào mặt. Cô cứng đầu giữ vững tư thế, nhưng trái tim lại đập thình thịch.
"Tôi không cần anh dạy," cô thì thầm.
"Ồ, cô cần đấy," anh ta nói, chậm rãi nhấc một lọn tóc mai của cô lên giữa ngón cái và ngón trỏ. Hành động này hoàn toàn không phù hợp với một người giám hộ. "Cô cần học cách tôn trọng quyền lực, và cô cần học cách tuân thủ."
Anh ta buông lọn tóc ra, nhưng cái chạm ngắn ngủi đó để lại một cảm giác bỏng rát trên da thịt cô.
"Kể từ giờ phút này, cô phải đeo chiếc vòng tay định vị này. Đây là điều luật thứ năm. Nó sẽ giúp tôi biết cô đang ở đâu, và nó cũng là một cách để cô ghi nhớ ai là người chịu trách nhiệm ở đây."
Trí Viễn rút ra một chiếc vòng tay kim loại mỏng, thiết kế tinh xảo, trông giống một món trang sức đắt tiền hơn là một công cụ giám sát.
Hà An nhìn chiếc vòng, rồi nhìn vào đôi mắt không hề dao động của anh ta. Cô biết, nếu cô đeo nó, cô sẽ chính thức chấp nhận sự kiểm soát của anh. Nhưng nếu cô từ chối, cuộc chiến sẽ bắt đầu ngay lập tức, và cô chưa sẵn sàng cho điều đó.
Cuối cùng, cô chìa cổ tay ra, ánh mắt đầy thách thức. "Được thôi, Lý luật sư. Nhưng anh nên nhớ, chỉ vì tôi đeo vòng tay của anh không có nghĩa là tôi đã bị thuần hóa."
Lý Trí Viễn tự tay khóa chiếc vòng lên cổ tay cô. Da thịt anh ta chạm vào cô, một khoảnh khắc tĩnh điện kéo dài.
"Thời gian sẽ trả lời, cô gái trẻ," anh ta nói, giọng khàn hơn một chút. "Bây giờ, hãy tự làm quen với căn hộ. Tôi có cuộc họp."
Anh ta quay lưng đi. Hà An đứng lại giữa phòng khách trống trải, nhìn chiếc vòng lạnh lẽo trên cổ tay. Nó không chỉ là một thiết bị định vị. Nó là một sợi dây vô hình trói buộc cô vào người đàn ông này.
Cô vừa bước vào một cuộc chiến sinh tồn, mà vũ khí duy nhất cô có là sự bướng bỉnh và sự quyến rũ chưa được khai phá của tuổi mười tám.