MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLuật Sư Phạt Em Nặng QuáChương 3

Luật Sư Phạt Em Nặng Quá

Chương 3

1,060 từ · ~6 phút đọc

Ba ngày. Hà An sống trong sự kìm kẹp của Mười Điều Luật Lệ Thép. Cô làm mọi thứ một cách hoàn hảo: về nhà đúng 10 giờ, thông báo về lớp học vẽ buổi chiều. Cô cố tình tuân thủ tuyệt đối, không phải vì sợ, mà là để tạo ra một ảo ảnh về sự phục tùng.

Lý Trí Viễn gần như là một bóng ma. Anh ta rời đi từ sớm, trở về rất muộn, nhưng sự hiện diện của anh ta vẫn bao trùm căn hộ. Chiếc vòng tay định vị trên cổ tay cô như một lời nhắc nhở liên tục về sự giám sát vô hình.

Vào đêm thứ tư, sự bực bội của Hà An đạt đến đỉnh điểm. Cô đang cố gắng hoàn thành bức phác thảo về một khuôn mặt đầy quyền lực và lạnh lùng – không cần đoán cũng biết là ai. Cô cần một chút tự do, một chút mạo hiểm để xả cơn giận.

Lý Trí Viễn vẫn đang làm việc trong phòng làm việc riêng của mình – khu vực cấm tuyệt đối. Cửa phòng anh ta luôn khép kín, như một bí mật được niêm phong.

Đúng 11 giờ đêm, Hà An mặc chiếc áo khoác mỏng, chân trần bước nhẹ ra hành lang. Cô đã cố tình làm đổ ly nước lên chiếc máy tính xách tay của mình. Cô biết, trong căn hộ này, chỉ có một nơi duy nhất có ổ cắm điện hoàn hảo để sấy khô nó, và đó là hành lang ngay bên ngoài phòng làm việc của anh.

Cô ngồi xổm xuống, lưng quay về phía cánh cửa gỗ sẫm màu. Tiếng máy sấy tóc kêu vù vù trong không gian tĩnh lặng, phá vỡ sự im lặng mà Lý Trí Viễn luôn duy trì. Cô biết, đây là một hành động gây hấn.

Đúng như dự đoán, sau khoảng năm phút, cánh cửa bật mở.

"Cô Hà An. Cô đang làm gì?"

Giọng Lý Trí Viễn lạnh lẽo và sắc bén, đủ để làm cô giật mình. Cô quay lại. Anh ta đang đứng ở ngưỡng cửa, chỉ mặc chiếc quần âu sẫm màu, để trần phần thân trên.

Hà An hoàn toàn bị đóng băng.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh ta không mặc áo vest, không mặc áo sơ mi cài nút chỉnh tề. Cơ thể anh ta như một tác phẩm điêu khắc bằng đá cẩm thạch, cứng cáp và rắn rỏi, với những đường nét cơ bắp được rèn luyện tinh tế. Khoảnh khắc đó, sự uy quyền của anh ta không nằm ở bộ vest đắt tiền, mà là ở sức mạnh thể chất không cần che đậy.

"Tôi... máy tính của tôi bị ướt," cô lắp bắp, cố gắng lấy lại vẻ bướng bỉnh. "Tôi đang sấy khô nó."

Anh ta bước ra, sải chân dài và đầy ý thức, sự hiện diện áp đảo khiến căn hành lang dường như nhỏ lại.

"Khu vực này không phải chỗ để sấy tóc. Và việc cô cố tình làm ồn vào giờ này là vi phạm nghiêm trọng luật lệ cơ bản."

Hà An đứng dậy đối mặt với anh. Cô phải ngước nhìn lên. Ánh sáng mờ ảo từ đèn hành lang làm nổi bật khuôn ngực trần của anh, và cô cảm nhận được sự nóng bực tỏa ra từ làn da anh ta.

"Tôi xin lỗi, thưa ngài Giám hộ. Tôi nghĩ quyền thừa kế của tôi cũng bao gồm quyền được cứu vãn tài sản cá nhân."

Sự thách thức trong lời nói cô khiến hàm anh ta nghiến lại. Đôi mắt anh ta tối sầm, không phải vì giận, mà là một thứ gì đó phức tạp hơn. Một sự hỗn loạn cảm xúc, có lẽ là sự cám dỗ bị kìm nén.

"Cô đang cố tình khiêu khích tôi," Lý Trí Viễn thì thầm, giọng nói trầm khàn gần như thủ thỉ. Anh ta giật mạnh máy sấy tóc khỏi tay cô, khiến cô mất thăng bằng.

Hà An loạng choạng và vô tình chạm tay vào vùng bụng anh ta. Khoảnh khắc đó, da thịt trần chạm vào nhau, mang lại một cú sốc điện cực mạnh. Cô cảm nhận được độ săn chắc và nhiệt độ ấm áp của anh.

Lý Trí Viễn đột ngột buông máy sấy, nó rơi xuống thảm một tiếng thịch nhỏ. Anh ta nắm lấy cổ tay cô, nơi có chiếc vòng định vị, và đẩy cô tựa vào bức tường lạnh.

"Cô nghĩ đây là một trò chơi sao, Hà An?" Hơi thở anh ta nặng hơn, và ánh mắt anh ta không còn lạnh lẽo nữa, mà bùng cháy với một ngọn lửa mà cô không thể gọi tên. "Cô đang bước vào vùng nguy hiểm."

Hà An nín thở. Lần đầu tiên, cô không sợ hãi. Cô cảm thấy một sự cuốn hút mãnh liệt, một khao khát được đẩy đến giới hạn.

"Vùng nguy hiểm của anh, hay của tôi?" cô dám hỏi ngược lại, giọng run run nhưng kiên quyết.

Lý Trí Viễn nhìn chằm chằm vào đôi môi hé mở của cô. Anh ta buông tay khỏi cổ tay cô, thay vào đó, đặt bàn tay to lớn lên gáy cô, ngón cái xoa nhẹ vào vành tai cô. Hành động đó, quá thân mật, quá nguy hiểm.

"Cô đang ở trong vùng nguy hiểm của tôi," anh ta thì thầm, cúi thấp đầu, "và cô sẽ không muốn biết tôi có thể làm gì khi sự kiểm soát của tôi bị phá vỡ đâu."

Anh ta giữ nguyên tư thế đó, đủ gần để cô có thể cảm nhận sức nặng của cơ thể anh, đủ gần để cô hy vọng điều tồi tệ nhất—hoặc tuyệt vời nhất—sẽ xảy ra. Nhưng rồi, như một người tự chủ tuyệt đối, anh ta rút tay lại, quay lưng đi một cách nhanh chóng, lạnh lùng như chưa hề có chuyện gì.

"Về phòng. Không có lần sau. Tôi sẽ mua cho cô một chiếc máy sấy tóc mới vào sáng mai."

Cánh cửa phòng làm việc đóng sập lại. Hà An đứng dựa vào tường, cảm giác nóng rát vẫn còn trên gáy. Cô biết mình đã thắng vòng đầu tiên của trò chơi, nhưng cô cũng nhận ra rằng, vùng nguy hiểm mà anh ta nói đến, lại chính là thứ cô khao khát khám phá nhất.