Sự im lặng bao trùm căn hộ sau đêm căng thẳng đó còn nặng nề hơn trước. Lý Trí Viễn giữ khoảng cách tuyệt đối, nhưng Hà An biết, chiếc vòng tay trên cổ tay cô vẫn là sợi dây kiểm soát hữu hình nhất.
Ngày hôm sau, cô nhận được một lời mời tham dự bữa tiệc nghệ thuật khai trương phòng trưng bày của một người bạn học cũ. Cô biết rõ, theo quy tắc, cô phải thông báo chi tiết về người tham gia và xin phê duyệt.
Hà An cố ý gửi thông báo qua email lúc 11 giờ tối, kèm theo danh sách khách mời mơ hồ và địa chỉ không rõ ràng. Cô muốn xem giới hạn của anh ta nằm ở đâu.
Kết quả: Sáng hôm sau, cô nhận được email phản hồi ngắn gọn: "Tôi sẽ tham gia cùng cô. Chuẩn bị."
Hà An gần như sững sờ. Anh ta không cấm, không phê bình, mà là tham gia. Cô hiểu ra, đây không phải là bảo vệ, đây là chiếm hữu. Nếu cô muốn đi vào thế giới xã hội, anh ta sẽ đi cùng cô, để thế giới đó biết cô thuộc về ai.
Tối hôm đó, Hà An mặc chiếc váy hai dây màu đen, lưng trần, khoe khéo bờ vai và chiếc vòng định vị lấp lánh như một món trang sức nổi loạn. Cô muốn anh ta phải khó chịu.
Lý Trí Viễn đợi cô ở tiền sảnh. Anh ta vẫn là hình mẫu của sự hoàn hảo quyền lực. Khi nhìn thấy chiếc váy, ánh mắt anh ta chỉ lướt qua một giây, nhưng cô kịp nhận ra tia tối sầm trong đó.
"Quy tắc số 6: Không được uống rượu quá chén, cô Hà An. Cô đại diện cho danh dự của gia đình Hà."
"Và danh dự của luật sư giám hộ, tôi hiểu rồi," cô đáp trả sắc lạnh.
Phòng trưng bày đông đúc, ngột ngạt với tiếng nhạc jazz và mùi nước hoa đắt tiền. Hà An lập tức hòa vào nhóm bạn bè, cố tình phớt lờ sự tồn tại của Lý Trí Viễn đang đứng ở một góc phòng, lạnh lùng quan sát.
Cô uống ly rượu thứ nhất, thứ hai, rồi thứ ba. Cô cười lớn, nói chuyện thân mật với một anh chàng nghệ sĩ trẻ tuổi, người liên tục chạm nhẹ vào khuỷu tay cô. Mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt, cô đều hướng về phía Lý Trí Viễn như một lời tuyên chiến.
Khi anh nghệ sĩ kia nghiêng người, thì thầm điều gì đó vào tai cô khiến cô cười khúc khích, Hà An biết, cô đã vượt quá giới hạn.
Chỉ trong một khoảnh khắc, cô thấy Lý Trí Viễn di chuyển. Anh ta bước qua đám đông một cách vô cùng dứt khoát, không một lời xin lỗi, và dừng lại ngay phía sau Hà An.
Anh ta đặt bàn tay lên eo cô. Một cái chạm công khai, mạnh mẽ và sở hữu đến mức không thể nhầm lẫn.
"Xin lỗi, cậu chàng," giọng anh ta vang lên trên đầu cô, trầm thấp và đầy uy lực, "cô ấy không quen với chỗ đông người như thế này. Tôi phải đưa cô ấy về."
Anh ta siết nhẹ eo cô, đẩy cô dịch chuyển sát vào cơ thể mình. Cả Hà An và chàng nghệ sĩ đều bất ngờ. Chàng nghệ sĩ lúng túng rút lui.
Hà An vùng vằng. "Anh đang làm gì vậy? Anh làm tôi mất mặt đấy!"
"Mất mặt?" Lý Trí Viễn cúi thấp đầu, thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng bỏng: "Cô đang cố tình khiêu khích tôi trước mặt người ngoài. Cô nghĩ tôi không biết cô đang làm gì sao?"
Cái chạm trên eo cô không phải là sự nhẹ nhàng, mà là một sự kiểm soát cứng rắn. Cô có thể cảm nhận sức nặng và độ ấm của cơ thể anh áp sát từ phía sau. Trong bối cảnh công khai này, sự thân mật này lại càng trở nên khiêu khích và cấm kỵ.
"Buông tôi ra! Anh không có quyền kiểm soát các mối quan hệ của tôi!"
Anh ta không buông. Thay vào đó, anh ta nghiêng đầu xuống, ngậm lấy vành tai cô. Cô cảm nhận được hơi thở anh và một cái liếm nhẹ, thoáng qua, nhanh đến mức cô nghĩ mình bị ảo giác.
"Tôi có mọi quyền, Hà An. Và cô nên biết rõ hơn ai hết. Cô đang đeo thiết bị của tôi, sống bằng tiền của tôi, và cô đang chịu sự giám hộ của tôi."
Anh ta kéo cô ra khỏi phòng trưng bày, đi thẳng ra bãi đậu xe. Khi đến xe, anh ta mở cửa sau một cách thô bạo và đẩy cô vào trong.
"Về nhà. Ngay lập tức."
Trí Viễn bước vào ghế lái. Hà An ngồi ở ghế sau, giận dữ và run rẩy. Cô vừa bị anh ta công khai kiểm soát, nhưng sâu thẳm trong lòng, một thứ cảm xúc kỳ lạ, nóng bỏng đang trỗi dậy. Cái liếm nhẹ ở vành tai đó, sự chiếm hữu nơi vòng eo, khiến cô cảm thấy bị chinh phục một cách đáng sợ.
Cô đã thách thức anh ta bằng sự nổi loạn, và anh ta đã đáp trả bằng sự uy quyền và thân mật không thể chối từ. Cô biết, giới hạn đã lung lay, và trò chơi quyền lực này đang trở nên nguy hiểm hơn cô tưởng.