Chiếc xe hơi hạng sang lao đi trong màn đêm tĩnh mịch của thành phố. Hà An ngồi ở ghế sau, giận dữ và câm lặng. Cô cảm thấy xấu hổ vì bị kiểm soát, nhưng đồng thời, cảm giác sở hữu từ cái siết eo và cái liếm nhẹ ở tai vẫn còn ám ảnh.
Lý Trí Viễn lái xe, khuôn mặt anh ta như tạc tượng, không lộ chút cảm xúc nào. Sự im lặng của anh ta càng khiến Hà An tức giận hơn.
"Anh không có quyền làm thế! Anh đã làm tôi mất mặt trước bạn bè!" cô lên tiếng, cố gắng che giấu sự rung động dưới lớp tức giận.
"Mất mặt?" Lý Trí Viễn lặp lại, giọng điệu vẫn lạnh lùng. "Tôi chỉ đang thực thi quy tắc mà cô cố tình phá vỡ. Cô uống quá giới hạn cho phép, nói chuyện quá thân mật với người lạ. Tôi đang bảo vệ cô."
"Bảo vệ hay kiểm soát?"
"Trong trường hợp của cô, chúng là một," anh ta đáp, nhấn ga nhẹ.
Đúng lúc đó, một cơn bão bất ngờ ập đến. Mưa như trút nước, kèm theo sấm sét rền vang xé toạc bầu trời. Con đường cao tốc bị ngập úng nhanh chóng, khiến Lý Trí Viễn buộc phải giảm tốc độ.
"Tôi không thích cô say xỉn. Và tôi không thích cô lợi dụng sự thiếu kinh nghiệm của mình để thách thức tôi."
"Tôi không say!" Hà An phản đối.
"Cô say rồi, Hà An," anh ta nói chắc nịch, không thèm nhìn cô qua gương chiếu hậu. "Cô không thể nhận ra giới hạn của mình, đó là lý do cô cần tôi."
Trong lúc tranh cãi, Lý Trí Viễn buộc phải phanh gấp để tránh một chướng ngại vật bất ngờ trôi dạt trên đường ngập nước.
KÉTTT!
Chiếc xe dừng lại đột ngột. Hà An không kịp phản ứng, cả người cô bị hất mạnh về phía trước, đập đầu gối vào thành ghế trước.
"A!" Cô rên khẽ.
Lý Trí Viễn lập tức tắt máy. Sự lạnh lùng biến mất khỏi khuôn mặt anh ta, thay vào đó là một vẻ căng thẳng hiếm thấy.
"Cô ổn chứ? Cô bị thương ở đâu?" Anh ta quay lại, vươn người qua ghế, đưa tay bật đèn trong xe.
"Đầu gối..." Hà An ôm đầu gối.
Không nói một lời, Lý Trí Viễn mở cửa xe và bước ra ngoài trong cơn mưa tầm tã. Hà An nhìn theo, ngạc nhiên. Anh ta mở cửa sau và nhanh chóng trượt vào bên trong, ngồi đối diện cô, không màng đến việc áo sơ mi trắng của anh ta đã ướt sũng.
Ánh sáng yếu ớt của xe và những tia chớp chập chờn chiếu rọi khuôn mặt anh ta. Anh ta giật nhẹ chiếc váy của cô lên mà không hề hỏi ý kiến, để lộ vết bầm tím đang hình thành trên đầu gối trắng ngần.
"Chỉ là vết bầm nhỏ," anh ta thì thầm, giọng nói trầm lắng vì gần gũi.
Hà An cảm nhận được hơi thở lạnh giá của cơn mưa phả vào đầu gối, nhưng tay anh ta, vừa thoát khỏi cái lạnh bên ngoài, lại mang theo một hơi ấm nóng rực rỡ và mạnh mẽ. Anh ta dùng ngón tay cái xoa nhẹ, chậm rãi lên vết bầm.
Cái chạm này khác hẳn những cái chạm mang tính kiểm soát trước đó. Đây là sự chăm sóc, sự quan tâm bản năng.
"Lạnh," Hà An lẩm bẩm.
Lý Trí Viễn không rút tay. Anh ta ngước lên nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm trong bóng tối ẩm ướt. Cô có thể thấy những giọt nước mưa còn đọng trên tóc và lông mi anh.
"Lạnh ư?" Anh ta hỏi, rồi đột ngột tháo áo khoác vest ướt của mình ra, vắt nó sang một bên. Anh ta tiến lại gần hơn, cơ thể ướt đẫm của anh ta phát ra một luồng nhiệt mạnh mẽ đáng ngạc nhiên.
Anh ta ôm lấy cô, không phải là một cái ôm dịu dàng, mà là một cái ôm mang tính chiếm trọn. Anh ta kéo cô vào lòng mình, để đầu cô tựa vào bờ vai rộng rãi, nơi cô có thể ngửi thấy mùi da thịt đàn ông và thuốc lá nhàn nhạt.
"Ôm chặt lấy tôi," anh ta ra lệnh, giọng đầy khàn đặc. "Hơi ấm này là sự trừng phạt cho việc cô không tự bảo vệ mình."
Hà An hoàn toàn bị bất ngờ, nhưng cô không chống cự. Cô vùi mặt vào ngực anh, cảm nhận cơ thể săn chắc, nóng bỏng của anh ta đối lập hoàn toàn với cái lạnh của cơn mưa. Cô có thể nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ của anh đập bên tai mình.
Trong khoảnh khắc đó, ranh giới giữa người giám hộ và cô gái bị giám hộ tan chảy. Anh ta không phải là một luật sư thép, mà là một người đàn ông ướt đẫm và dễ bị tổn thương, đang cố gắng sưởi ấm cô bằng chính thân nhiệt của mình.
Cơn mưa bên ngoài như một bức màn che chắn, tạo ra một khoảnh khắc riêng tư và cấm kỵ tuyệt đối. Hà An nhắm mắt lại, lần đầu tiên cảm nhận được sự bảo vệ thực sự, và cũng là lần đầu tiên, cô cảm thấy khao khát cái Hơi Ấm Bất Chợt này hơn bất cứ điều gì.
Cô không biết liệu đây là sự chăm sóc hay là một hình thức kiểm soát tinh vi khác, nhưng cô biết chắc chắn: cô không muốn anh ta buông ra.