Cơn mưa tạnh hẳn khi họ về đến căn hộ. Sự im lặng trong thang máy lên tầng cao nhất mang theo một bầu không khí ngột ngạt, nặng trĩu hơn cả trận bão vừa qua. Áo sơ mi của Lý Trí Viễn vẫn ướt, dính chặt vào cơ thể anh ta, lộ rõ những đường nét rắn chắc. Hà An vẫn còn bàng hoàng trước cái ôm vừa rồi.
Khi họ bước vào phòng khách, Lý Trí Viễn đẩy cô nhẹ nhàng về phía phòng ngủ.
"Đi thay quần áo. Ngay lập tức. Cô đã vi phạm giới nghiêm và còn uống rượu. Sáng mai chúng ta sẽ nói chuyện."
Giọng anh ta trở lại vẻ lạnh lùng và kiểm soát, như thể cái ôm trong xe chưa từng xảy ra. Anh ta đang cố gắng xây dựng lại bức tường mà anh ta vừa tự tay phá hủy.
Hà An thay đồ, mặc một chiếc váy ngủ lụa mỏng. Cô nhìn vào gương, thấy má mình vẫn còn ửng hồng. Cô biết cô không thể để anh ta rút lui dễ dàng như vậy. Nếu anh ta muốn tiếp tục trò chơi kiểm soát, cô sẽ cho anh ta thấy rằng cô cũng biết cách chơi.
Cô đi thẳng ra phòng khách. Lý Trí Viễn đang đứng bên cửa sổ, tay cầm một ly rượu vang đỏ, nhìn ra thành phố vừa tắm trong mưa. Anh ta chưa hề thay quần áo ướt.
Hà An bước đến sau lưng anh ta, khoảng cách chỉ còn vài bước chân. Cô cố tình đi chân trần, không gây tiếng động.
"Anh sợ tôi sao, Lý luật sư?" cô thì thầm, giọng nói mang chút men rượu còn sót lại và sự thách thức.
Lý Trí Viễn quay phắt lại. Ánh mắt anh ta bùng lên sự giận dữ bị kìm nén, xen lẫn nỗi hoang mang. Anh ta biết cô đang ám chỉ cái ôm trong xe.
"Cô đang nói vớ vẩn gì thế, Hà An? Về phòng ngay!"
"Anh không thể phủ nhận cái ôm đó," cô tiến thêm một bước, khiến anh ta phải lùi nhẹ một chút. "Anh không chỉ ôm tôi vì lạnh, anh ôm tôi vì anh muốn chạm vào tôi. Giống như tôi muốn chạm vào anh."
Hà An đưa tay lên ngực anh ta, chạm vào lớp vải sơ mi ướt lạnh. Qua lớp vải, cô cảm nhận được nhịp tim hỗn loạn của anh.
"Anh là người giám hộ của tôi. Anh cấm đoán tôi. Nhưng anh lại là người đầu tiên phá luật. Anh là kẻ đạo đức giả, hay anh là kẻ hèn nhát?"
Lời nói của cô như một nhát dao. Lý Trí Viễn dường như hoàn toàn mất kiểm soát. Anh ta nắm chặt cổ tay cô, tay kia ném mạnh ly rượu xuống bàn kính, khiến chất lỏng đỏ thẫm bắn tung tóe.
"Đủ rồi! Cô gái trẻ, cô không biết cô đang đùa với lửa đâu!" Giọng anh ta gầm lên, khàn đặc vì sự tức giận và dục vọng.
"Tôi biết. Và tôi muốn biết lửa sẽ cháy đến đâu."
Trong một khoảnh khắc liều lĩnh điên rồ, Hà An rướn người, đặt một nụ hôn chớp nhoáng lên khóe môi anh ta. Đó là một nụ hôn non nớt, vụng về, nhưng đầy tính khiêu chiến công khai.
Hành động đó như một tia lửa châm ngòi cho thùng thuốc súng.
Lý Trí Viễn hoàn toàn bị kích động. Anh ta không đẩy cô ra. Thay vào đó, anh ta dùng bàn tay còn lại nắm lấy sau gáy cô, áp sát cô vào người mình một cách mạnh bạo.
Anh ta trả lời nụ hôn của cô bằng một sự cuồng nộ và tuyệt vọng. Nụ Hôn "Dạy Dỗ" Sai Lầm này không có sự dịu dàng. Nó thô bạo, chiếm đoạt, và đầy quyền lực. Anh ta cắn nhẹ lên môi cô, rồi nhấn sâu hơn, buộc cô phải đáp trả sự giận dữ và khao khát bị kìm nén của anh ta.
Hà An hoàn toàn choáng váng trước sự chiếm hữu dữ dội này. Tay cô bám chặt vào vai anh ta để giữ thăng bằng. Cô cảm nhận được hương vị rượu vang đỏ, bạc hà và cơn mưa trên môi anh ta, tất cả trộn lẫn thành một hỗn hợp say đắm và nguy hiểm.
Anh ta kéo cô sát đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở dồn dập và sự cứng rắn dưới lớp vải ướt. Đây không phải là một nụ hôn của tình yêu, mà là một nụ hôn của sự trừng phạt và kiểm soát đã biến thành dục vọng.
"Đây là giới hạn," Lý Trí Viễn buông cô ra đột ngột, thở dốc, ánh mắt anh ta đầy vẻ hối hận và tự trách. "Cô đã biết rồi đấy. Nếu cô còn dám phá luật, hình phạt sẽ không chỉ dừng lại ở đây."
Nói xong, anh ta quay lưng lại, đi thẳng vào phòng ngủ chính và khóa cửa lại, để lại Hà An đứng đó, môi sưng tấy, toàn thân run rẩy vì kinh ngạc và khao khát.
Cô biết, anh ta đã vượt rào. Cô cũng đã vượt rào. Giờ đây, chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi bức tường kiểm soát của anh ta hoàn toàn sụp đổ.