Mặt trời mọc. Ánh sáng vàng nhạt từ từ len lỏi vào căn hộ penthouse. Hà An thức dậy với cảm giác đau rát nhẹ trên môi và một sự hưng phấn bất thường. Đêm qua không phải là ác mộng, mà là một sự thật đầy bạo liệt. Cô đã chạm đến giới hạn của Lý Trí Viễn và phát hiện ra một con thú bị kìm nén bên trong người đàn ông thép đó.
Trong khi đó, Lý Trí Viễn đang đứng dưới vòi sen lạnh, cố gắng rửa trôi cảm giác tội lỗi và sự bốc đồng.
Anh ta nhìn vào gương. Khuôn mặt anh ta hiện rõ sự mệt mỏi và dằn vặt. Anh ta đã thề với người bạn thân quá cố của mình là sẽ giám hộ Hà An một cách nghiêm túc, bảo vệ cô khỏi mọi cám dỗ và nguy hiểm. Nhưng đêm qua, anh ta lại là người tạo ra cám dỗ và nguy hiểm lớn nhất.
Giám hộ. Trách nhiệm. Đạo đức. Những từ ngữ đó cứ xoáy vào tâm trí anh ta. Anh ta đã vượt qua ranh giới đạo đức nghề nghiệp và trách nhiệm cá nhân. Anh ta đã để dục vọng che mờ lý trí, đáp trả sự khiêu khích non nớt của cô gái trẻ bằng sự bạo liệt của một người đàn ông trưởng thành.
Anh ta bước ra ngoài, mặc lại bộ vest chỉnh tề. Sự lạnh lùng và nghiêm khắc trở lại khuôn mặt, như một lớp giáp bảo vệ. Anh ta sẽ phải lấy lại sự kiểm soát, phải khiến Hà An sợ hãi và tuân thủ một lần nữa.
Khi Lý Trí Viễn bước vào phòng khách, Hà An đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm một cuốn sách nhưng ánh mắt lại nhìn xa xăm. Cô đã thay quần áo, trông có vẻ bình tĩnh hơn, nhưng ánh mắt nhìn anh ta lại lộ ra sự thấu hiểu và thách thức mới. Cô biết bí mật của anh.
"Ngồi xuống," Lý Trí Viễn ra lệnh, giọng nói cứng rắn và lạnh lùng hơn bao giờ hết.
Hà An đặt cuốn sách xuống và ngoan ngoãn ngồi đối diện anh ta.
"Chúng ta sẽ nói về đêm qua," anh ta nói. "Tôi xin lỗi vì đã mất kiểm soát. Đó là một sự vi phạm nghiêm trọng luật lệ mà tôi đã đặt ra. Nó sẽ không tái diễn."
Anh ta dừng lại, mắt nhìn thẳng vào cô, cố gắng dùng uy quyền để đè nén cô. "Tôi thừa nhận, cô đã thành công trong việc khiêu khích tôi. Nhưng cô nên hiểu rằng, sự bốc đồng đó là nguy hiểm. Hành vi của tôi tối qua là một ví dụ về việc cô cần phải cẩn trọng hơn trong mọi hành động. Hình phạt cho việc vi phạm giới nghiêm và uống rượu sẽ được áp dụng."
"Hình phạt là gì?" Hà An hỏi, không hề nao núng.
Lý Trí Viễn nhíu mày. Cô không hề sợ hãi hay hối lỗi.
"Cô sẽ bị cắt giảm chi tiêu cá nhân trong ba tháng. Và, cô sẽ phải theo tôi đến văn phòng trong suốt một tuần làm việc để tôi tiện giám sát mọi hoạt động của cô."
"Tôi đồng ý," cô đáp. "Nhưng... còn Nụ Hôn 'Dạy Dỗ' thì sao?"
Hà An đặt tay lên môi, một hành động vô cùng gợi mở. "Anh nói anh mất kiểm soát. Nhưng tôi cảm thấy nó không phải sự mất kiểm soát, mà là sự bùng nổ của một thứ mà anh đã cố gắng chôn vùi. Anh có cảm thấy tội lỗi không, khi anh là người giám hộ của tôi?"
Lý Trí Viễn đứng bật dậy, không thể chịu đựng được sự truy vấn thẳng thừng đó. Anh ta bước đến cửa sổ, lưng quay lại phía cô, cố gắng che giấu sự dằn vặt của mình.
"Đó là cảm giác tội lỗi của một người đàn ông trưởng thành, đã mắc phải sai lầm với một cô gái còn quá trẻ và bốc đồng," anh ta khẳng định, cố giữ cho giọng nói vững vàng. "Cảm giác tội lỗi là của tôi. Cô không cần phải bận tâm."
"Anh không trả lời câu hỏi của tôi," Hà An nói, đứng dậy và đi về phía anh ta. Cô không đến gần quá, nhưng sự hiện diện của cô đã là một thách thức. "Anh bị thu hút bởi sự cấm kỵ. Anh thích cảm giác kiểm soát tôi, nhưng đồng thời, anh cũng bị kích thích bởi việc tôi không tuân thủ."
Cô cười nhẹ, một nụ cười đầy hiểu biết và tự tin. Cô đã không còn là cô gái ngây thơ bị dọa dẫm ngày đầu tiên.
"Anh muốn tôi hối lỗi. Nhưng tôi không hối lỗi. Tôi chỉ nhận ra rằng, người giám hộ của tôi không phải là một bức tượng thép, mà là một người đàn ông đang đấu tranh với khát vọng của chính mình."
Sự thật trần trụi trong lời nói của cô như đánh trúng tim đen Lý Trí Viễn. Anh ta quay lại, khuôn mặt anh ta tối sầm lại. Nhưng lần này, anh ta không giận dữ, chỉ là sự bất lực sâu sắc.
Anh ta nhìn chằm chằm vào chiếc vòng định vị trên cổ tay cô, cảm thấy nó không còn là công cụ kiểm soát cô nữa, mà là một sợi dây trói buộc chính anh ta.
"Hãy chuẩn bị đi làm. Cô có mười phút," Lý Trí Viễn nói, giọng nói cuối cùng đã dịu xuống một cách nguy hiểm. "Từ giờ trở đi, chúng ta chỉ nói chuyện công việc. Về những điều khác, cô sẽ quên đi."
Hà An biết, anh ta đang cố gắng dùng công việc để lấy lại quyền lực. Cô gật đầu, nhưng trong lòng lại cười thầm. Quên đi? Không thể nào. Nụ hôn sai lầm đó đã mở ra cánh cửa cấm kỵ. Cô đã biết cách khiến Người Giám Hộ Thép này bộc lộ con người thật của anh ta.
Cô quay về phòng ngủ, nhìn lại chiếc vòng tay. Giờ đây, nó không chỉ là sự giám sát, mà còn là một biểu tượng, một dấu ấn của mối quan hệ cấm kỵ vừa chớm nở này.