MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLuật Sư Phạt Em Nặng QuáChương 8

Luật Sư Phạt Em Nặng Quá

Chương 8

1,148 từ · ~6 phút đọc

Kỷ luật mới của Hà An bắt đầu: một tuần làm việc tại văn phòng luật D&A. Lý Trí Viễn đã sắp xếp cho cô một chiếc bàn nhỏ trong văn phòng cá nhân rộng lớn của anh ta. Mọi thứ trong phòng đều toát lên vẻ trang nghiêm và lạnh lùng, từ nội thất da đen đến các chồng tài liệu cao ngất.

Ban ngày, họ giữ khoảng cách chuyên nghiệp tuyệt đối. Lý Trí Viễn làm việc không ngừng nghỉ, xử lý hàng tỷ đô la hợp đồng và những cuộc gọi quan trọng. Hà An, với nhiệm vụ ban đầu là sắp xếp hồ sơ và đọc các điều khoản cơ bản, nhận ra sự uy quyền và trí tuệ đáng sợ của anh ta. Sự hấp dẫn của cô đối với anh ta không chỉ là thể xác, mà còn là sự tôn trọng đối với quyền lực tuyệt đối của anh ta.

Cô cố tình đặt một lọ hoa nhài nhỏ trên bàn làm việc của mình. Mùi hương ngọt ngào, mềm mại đó là một sự đối lập hoàn toàn với không gian gỗ đàn hương và da thuộc của anh ta, một lời nhắc nhở tinh tế về sự hiện diện nữ tính của cô.

Đã ba đêm, Lý Trí Viễn không trở về căn hộ. Anh ta lấy lý do có quá nhiều công việc và ngủ lại trên chiếc sofa da đắt tiền trong văn phòng. Đây là một nỗ lực rõ ràng để tránh mặt Hà An, né tránh sự căng thẳng mà nụ hôn đêm mưa đã gây ra.

Đêm thứ tư, gần 11 giờ đêm. Cả tòa nhà đã chìm vào yên lặng. Hà An vẫn ngồi ở bàn làm việc, giả vờ đọc tài liệu. Lý Trí Viễn đang làm việc trên máy tính, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt mệt mỏi của anh ta.

Cô biết anh ta đã không ngủ đủ. Ánh mắt anh ta thỉnh thoảng liếc nhìn cô, đầy dò xét và dằn vặt.

Hà An đứng dậy, chậm rãi bước về phía tủ lạnh mini. Cô lấy ra một chai nước và một gói cà phê hòa tan.

"Anh không nên uống cà phê lúc này," Hà An lên tiếng, giọng cô mềm mại, không có vẻ thách thức. "Anh sẽ không ngủ được. Uống một cốc sữa nóng đi."

Cô bước đến bàn của anh ta, đặt cốc sữa nóng xuống cạnh bàn phím. Lý Trí Viễn ngước lên, ánh mắt đầy phòng bị.

"Cô đang làm gì vậy, Hà An? Tôi đã bảo cô về nhà từ lúc 9 giờ."

"Tôi chưa hoàn thành việc sắp xếp hồ sơ," cô nói dối, nhưng đôi mắt cô lại nói lên sự quan tâm thực sự. "Và anh trông như đã làm việc liên tục suốt ba ngày rồi. Anh là luật sư, không phải robot."

Lý Trí Viễn thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi hiếm hoi. "Đừng cố gắng làm điều mà không thuộc phạm vi trách nhiệm của cô. Tôi biết cách chăm sóc bản thân."

"Là người giám hộ của tôi, anh có trách nhiệm phải giữ sức khỏe tốt để giám sát tôi. Đây là việc công đấy," cô nói, cố tình dùng chính ngôn ngữ của anh ta để phản bác.

Anh ta nhìn chằm chằm vào cốc sữa nóng, rồi lại nhìn vào ánh mắt trong suốt của cô. Sự kiên quyết của cô, không mang tính khiêu khích mà mang tính chân thành, khiến sự phòng thủ của anh ta yếu đi.

"Cảm ơn," anh ta nói, lần đầu tiên sau đêm mưa, một từ ngữ nhẹ nhàng thoát ra từ môi anh.

Hà An không rời đi. Cô tiến đến gần chiếc sofa, nơi anh ta thường ngủ. Chiếc sofa da rộng nhưng lạnh lẽo. Cô đặt tay lên nó, giả vờ kiểm tra độ mềm mại.

"Anh không thấy lạnh sao? Sofa này quá cứng để anh có thể ngủ ngon."

Lý Trí Viễn không trả lời, nhưng anh ta uống một ngụm sữa. Anh ta biết, cô đang cố tình làm giảm đi sự uy quyền, làm cho không gian làm việc chuyên nghiệp này trở nên thân mật hơn.

Hà An biết cô phải đi xa hơn một chút.

"Tôi... không ngủ được," cô thì thầm. "Ở căn hộ, nó quá rộng và quá trống. Tôi thấy có cảm giác bất an khi chỉ có một mình. Ngay cả khi có chiếc vòng tay này, tôi vẫn cảm thấy... cô đơn."

Cô sử dụng sự cô đơn và nỗi sợ hãi của một cô gái trẻ để tấn công vào điểm yếu trách nhiệm của anh ta.

Lý Trí Viễn đặt cốc sữa xuống. Anh ta đứng dậy, bước đến gần cô, cao lớn và áp đảo trong bóng đêm văn phòng.

"Cô đang cố gắng khiến tôi cảm thấy tội lỗi, Hà An?"

"Không. Tôi đang cố gắng khiến Người Giám Hộ của tôi thực hiện đúng trách nhiệm. Đêm khuya, cô gái dưới sự giám sát của anh đang không ngủ được. Anh sẽ làm gì?"

Lý Trí Viễn đối diện cô. Ánh mắt anh ta giờ đây không còn lạnh lùng, mà là một sự đấu tranh dữ dội. Anh ta đã dựng lên bức tường, nhưng cô lại đang phá vỡ nó bằng sự yếu đuối giả tạo.

"Tôi sẽ đưa cô về nhà," anh ta nói.

"Và rồi anh lại quay lại đây ngủ trên ghế sofa lạnh lẽo?"

Lý Trí Viễn không nói gì. Anh ta đưa tay chạm nhẹ vào cổ tay cô, nơi có chiếc vòng định vị. Làn da ấm áp của anh ta tương phản với kim loại lạnh giá.

"Tôi không muốn ngủ một mình tối nay, Lý Trí Viễn," Hà An nói thẳng, lời nói gần như là một lời mời gọi công khai.

Anh ta nhắm mắt lại, thở ra một hơi dài, như đang phải chịu đựng sự dày vò tột cùng. Mùi gỗ đàn hương, mùi giấy tờ cũ và mùi sữa nóng hòa quyện lại, tạo nên một cám dỗ khó cưỡng giữa đêm khuya.

"Về phòng cô. Ngay bây giờ," anh ta ra lệnh, nhưng giọng anh ta run rẩy. "Và... tôi sẽ cố gắng về căn hộ trong đêm nay."

Hà An biết đây là chiến thắng nhỏ của cô. Anh ta đã thất bại trong việc trốn tránh.

Cô bước đi, nhưng khi đến ngưỡng cửa, cô quay lại, nhìn anh ta bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

"Chúc ngủ ngon, Lý Trí Viễn," cô gọi thẳng tên anh ta, thay vì danh xưng "Luật sư" hay "Anh".

Anh ta không đáp lời, nhưng anh ta vẫn đứng đó, nhìn theo bóng cô cho đến khi cô khuất hẳn. Anh ta biết rõ, anh ta không thể ngủ lại văn phòng đêm nay. Căn Hộ Cấm Đoán đang chờ đợi, và sự cô đơn của cô gái trẻ là một cái bẫy ngọt ngào mà anh ta không thể cưỡng lại.