MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLuật Sư Phạt Em Nặng QuáChương 9

Luật Sư Phạt Em Nặng Quá

Chương 9

955 từ · ~5 phút đọc

Lý Trí Viễn trở về căn hộ vào lúc nửa đêm. Anh ta không bật đèn, di chuyển nhẹ nhàng trong bóng tối, hy vọng Hà An đã ngủ. Anh ta cần tắm nước nóng để gột rửa sự mệt mỏi và xua đi hình ảnh cô gái trẻ ngồi trong văn phòng, mời gọi sự gần gũi.

Khi anh ta vừa bước ra khỏi phòng tắm, chỉ quấn một chiếc khăn ngang hông, mái tóc ướt nhỏ nước xuống cơ ngực rắn chắc, anh ta nhận ra đèn trong phòng khách đã được bật lên.

Hà An đang ngồi trên bàn ăn, ăn mì gói. Mùi mì gói thơm nồng, một mùi hương hoàn toàn không phù hợp với căn hộ sang trọng, lạnh lùng này. Cô mặc một chiếc áo thun rộng thùng thình của anh ta (mà cô đã lén lấy từ tủ đồ giặt), để lộ đôi chân dài.

"Anh về rồi à?" cô hỏi, giọng nói bình thản, như thể đây là một cảnh tượng quen thuộc. "Tôi đói. Đồ ăn của người lớn tuổi không đủ dinh dưỡng cho tôi."

Lý Trí Viễn nghiến răng. Sự xuất hiện thoải mái và đầy thách thức này đã vượt quá mọi dự đoán của anh.

"Cô đang làm gì ở đây? Và cô lấy áo của tôi khi nào?"

"Tôi đói. Và áo của anh ấm. Đêm qua anh nói tôi lạnh." Cô đáp trả bằng một nụ cười ngây thơ, nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự tinh quái.

Trí Viễn bước đến bồn rửa, cố gắng giữ bình tĩnh. "Ngay sau khi ăn xong, cô phải về phòng. Chúng ta đã thỏa thuận chỉ nói chuyện công việc."

"Được thôi. Vậy thì... tôi có một việc công cần hỏi," Hà An đặt đũa xuống. "Luật sư Lý, vết bầm ở đầu gối tôi vẫn còn đau. Tôi cần anh kiểm tra lần nữa để đảm bảo tôi không cần phải đi bác sĩ, tránh làm ảnh hưởng đến lịch trình làm việc của anh."

Cô vén nhẹ gấu áo thun lên, để lộ đầu gối còn hơi tím. Cái cớ này thật ngớ ngẩn và trơ trẽn, nhưng nó lại là một lời mời gọi không thể chối từ.

Lý Trí Viễn quay lại. Anh ta nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt như muốn xé toạc sự ngụy biện đó, nhưng anh ta không thể từ chối vì đó là một yêu cầu mang tính trách nhiệm giám hộ.

Anh ta tiến lại gần, quỳ một chân xuống trước mặt cô. Khoảnh khắc đó, sự uy quyền của anh ta bị hạ thấp, khiến Hà An cảm thấy một cảm giác kiểm soát kỳ lạ.

"Vết bầm không nghiêm trọng," anh ta nói, giọng khàn đặc.

Tay anh ta chạm vào đầu gối cô, một cái chạm y học, chuyên nghiệp. Nhưng cô có thể cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể anh, mùi xà phòng tắm và mùi da thịt đàn ông mạnh mẽ, tất cả đều đang tấn công các giác quan của cô.

Hà An hít sâu, cố tình cử động chân, khiến ngón tay anh ta dịch chuyển lên cao hơn, gần với mép áo thun.

"Anh xem kỹ chưa? Tôi sợ nó sẽ để lại sẹo."

Lý Trí Viễn cảm nhận được sự khiêu khích tinh vi. Anh ta biết cô đang cố tình kéo dài khoảnh khắc thân mật này. Anh ta cúi thấp đầu, áp sát môi mình vào đầu gối cô, giả vờ xem xét kỹ hơn.

Hơi thở ấm nóng của anh ta phả lên làn da nhạy cảm của cô, và cô bất giác rùng mình.

Đột nhiên, Hà An cố tình làm đổ chai tương ớt cạnh đĩa mì.

"Ôi!" cô thốt lên.

Chai tương ớt lăn trên bàn, và Lý Trí Viễn, theo phản xạ, nhanh chóng đứng dậy để chụp lấy nó, tránh làm bẩn bàn gỗ.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, anh ta va vào ghế của cô. Hà An mất thăng bằng, cả người đổ ập về phía trước, thẳng vào lồng ngực trần của anh ta.

Đây là một Cái Chạm Vô Tình Hay Hữu Ý hoàn hảo.

Cơ thể trần trụi, ướt nóng của Lý Trí Viễn ôm trọn lấy cô. Chiếc khăn quấn quanh hông anh ta xô lệch, và cô cảm nhận được sự cứng rắn, nóng bỏng dưới chiếc khăn mỏng đó.

"Đừng!" Lý Trí Viễn gầm lên, nhưng anh ta không đẩy cô ra ngay lập tức. Tay anh ta tự động ôm chặt lấy lưng cô, giữ cô đứng vững.

Hà An không hoảng sợ. Cô nhắm mắt lại, tận hưởng sự thật trần trụi của khoảnh khắc này. Mùi hương của anh ta, hơi nóng của anh ta, tất cả đều đang lôi cuốn cô. Cô vòng tay qua lưng anh ta, càng siết chặt hơn.

"Tôi không đẩy anh ra đâu, Lý Trí Viễn," cô thì thầm vào hõm vai anh ta, lời nói mang theo sự mời mọc trực tiếp.

Lý Trí Viễn run rẩy. Anh ta đẩy cô ra một cách thô bạo, nhưng ánh mắt anh ta lại đầy sự tự trách và khát khao. Anh ta siết chặt nắm tay, cố gắng lấy lại sự kiểm soát đã vụt mất.

"Về phòng. Ngay. Bây giờ."

Anh ta quay lưng lại, đi thẳng về phòng ngủ chính, để lại cô đứng đó, tim đập loạn xạ giữa mùi mì gói và hơi nước lạnh. Anh ta không khóa cửa, nhưng anh ta đã đưa ra một lời cảnh báo bằng hành động: Giới hạn đang lung lay, và nếu cô tiếp tục phá vỡ nó, hậu quả sẽ không thể kiểm soát.

Hà An nhìn về phía cánh cửa đóng kín. Cô đã thành công. Sự kiểm soát của anh ta chỉ còn là một lớp vỏ mỏng manh.