Buổi sáng hôm sau diễn ra trong bầu không khí ngột ngạt hơn cả một đêm bão. Lý Trí Viễn ra khỏi phòng ngủ chính muộn hơn thường lệ. Anh ta đã thay trang phục chỉn chu, nhưng đôi mắt anh ta thâm quầng và hàm răng nghiến chặt, lộ rõ cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội.
Hà An đang ngồi trên bàn ăn, đọc báo. Cô cố tình đeo chiếc vòng định vị lộ ra, và nhìn thẳng vào Lý Trí Viễn khi anh ta bước vào.
"Luật sư Lý," cô mở lời, giọng cô bình thản đến đáng sợ. "Tôi nghĩ chúng ta cần phải rõ ràng về mối quan hệ này. Công việc. Trách nhiệm. Và sự thật."
Lý Trí Viễn rót một cốc cà phê đen, không thêm đường. Anh ta không nhìn cô. "Không có gì cần phải rõ ràng thêm. Cô là người phụ thuộc, tôi là người giám hộ. Mối quan hệ dựa trên luật pháp và sự ủy thác. Chấm dứt."
"Không chấm dứt," Hà An phản bác, đặt mạnh tờ báo xuống. "Mối quan hệ pháp lý là một chuyện. Nhưng cảm xúc giữa hai người lại là một chuyện khác."
Cô đứng dậy, chậm rãi bước đến gần anh ta. Lý Trí Viễn đang dựa vào quầy bếp, cố gắng tạo ra một bức tường vô hình.
"Đêm qua, khi anh ôm tôi trong xe, anh không nghĩ về luật pháp. Khi anh hôn tôi, anh không nghĩ về trách nhiệm. Và khi anh đẩy tôi ra khỏi ngực anh ở đây," cô chỉ vào phòng khách, "anh càng không hành động như một người giám hộ."
Mặt Lý Trí Viễn tái đi. Anh ta đặt cốc cà phê xuống quá mạnh, khiến chất lỏng đen sóng sánh.
"Tôi cảnh cáo cô, Hà An. Đừng vượt quá giới hạn. Cô đang cố tình bóp méo hành động của tôi để thỏa mãn sự nổi loạn của mình."
"Bóp méo? Vậy hãy gọi đúng tên sự thật đi," Hà An tiến đến gần hơn, khoảng cách chỉ còn vài centimet. Cô ngước nhìn vào khuôn mặt đầy dằn vặt của anh ta. "Anh hơn tôi gần hai mươi tuổi. Anh là bạn của cha tôi. Anh là người giám hộ của tôi. Nhưng..."
Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào gò má vừa cạo râu của anh, cảm nhận sự nóng bỏng dưới lớp da.
"Anh không phải chú của em," cô thì thầm, lời nói chạm vào giới hạn cấm kỵ sâu sắc nhất giữa họ. "Anh là một người đàn ông. Và em là một người phụ nữ."
Câu nói đó như một lời nguyền, phá vỡ mọi sự phòng vệ cuối cùng của Lý Trí Viễn. Anh ta nắm lấy cổ tay cô, không phải để trừng phạt, mà là để tự trấn an.
"Cô không hiểu cô đang nói gì đâu," giọng anh ta khàn đặc, đầy tuyệt vọng. "Đây là điều cấm kỵ, Hà An. Nó sẽ hủy hoại danh tiếng của tôi, và quan trọng hơn, nó sẽ hủy hoại tương lai của cô."
"Em không sợ bị hủy hoại," cô nói, mắt cô lấp lánh sự thách thức. "Em chỉ sợ sống trong sự kiểm soát và dối trá. Anh khao khát em. Anh có muốn em không?"
Lý Trí Viễn nhắm mắt lại. Anh ta đã cố gắng chống cự, cố gắng sử dụng luật pháp và đạo đức làm vũ khí. Nhưng sự thẳng thắn trần trụi của cô gái trẻ, cùng với sự hiện diện ám ảnh, gợi cảm của cô, đã làm anh ta sụp đổ.
"Có," anh ta buông một từ, một lời thú tội ngắn gọn và nặng nề như một tảng đá. Anh ta mở mắt ra, nhìn cô bằng ánh mắt đầy sự tự hối và khao khát mãnh liệt. "Tôi muốn cô. Nhưng tôi không thể."
Anh ta buông tay cô ra như thể bị bỏng. "Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình nếu tôi chạm vào cô nữa. Cô là trách nhiệm của tôi. Cô là tài sản của gia đình bạn tôi. Cô phải về phòng và quên đi những gì đã xảy ra!"
Hà An biết, cô đã chiến thắng vòng đấu này. Anh ta đã thừa nhận sự hấp dẫn, nhưng vẫn cố gắng lấy lại chiếc áo giáp kiểm soát cuối cùng.
Cô gật đầu. "Em sẽ quên đi. Nếu anh cũng quên đi cái ôm anh dành cho em, nụ hôn anh trao cho em, và cảm giác anh muốn chiếm hữu em."
Cô quay lưng đi, nhưng trước khi khuất vào hành lang, cô đưa tay chạm nhẹ vào chiếc vòng định vị trên cổ tay.
"Anh sẽ không bao giờ có thể kiểm soát được một thứ mà anh khao khát sở hữu đến mức này đâu, Lý Trí Viễn."
Hà An bước vào phòng, đóng cửa lại. Lý Trí Viễn đứng lại bên quầy bếp, đôi tay run rẩy, nhìn chằm chằm vào nơi cô vừa đứng. Chiếc cốc cà phê vỡ tan trong tay anh ta.
Anh ta biết, cô đã nói đúng. Anh ta đã mất kiểm soát, và cô đã nhìn thấy rõ sự thật đó. Giờ đây, anh ta không còn là người giám hộ công tâm, mà là kẻ bị mắc kẹt giữa đạo đức và khát vọng chiếm hữu đang bùng cháy dữ dội. Mối quan hệ của họ đã chuyển từ luật pháp sang cám dỗ.