MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLuật Sư Sa NgãChương 1

Luật Sư Sa Ngã

Chương 1

1,133 từ · ~6 phút đọc

Thành phố vào mùa mưa luôn mang một vẻ đẹp u uất và đầy rẫy những toan tính. Bên trong phòng xét xử số 4 của Tòa án Nhân dân Thành phố, không khí dường như bị đông đặc lại bởi sự hiện diện của hai cái tên lẫy lừng trong giới luật: Thẩm Quân Nhạc và Diệp Khả Vi.

Thẩm Quân Nhạc ngồi ở vị trí đại diện cho tập đoàn bất động sản Thịnh Thế. Anh vận bộ suit xám than chì, đôi măng sét bạc lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang mỗi khi anh lật giở tài liệu. Gương mặt anh như tạc tượng, lạnh lùng và không một kẽ hở cảm xúc. Ở tuổi 32, Quân Nhạc không chỉ là một luật sư, anh là một "cỗ máy chiến thắng" chưa từng nếm mùi thất bại.

Đối diện với anh, Diệp Khả Vi lại giống như một ngọn lửa xanh âm ỉ nhưng sức nóng đủ để thiêu rụi bất cứ sự ngạo mạn nào. Cô búi tóc cao để lộ chiếc cổ thanh mảnh, chiếc kính gọng mảnh che đi đôi mắt vốn dĩ rất linh động nhưng lúc này chỉ tràn ngập vẻ quyết liệt. Khả Vi đại diện cho nhóm cổ đông nhỏ lẻ đang kiện Thịnh Thế vì những khuất tất trong việc sáp nhập.

"Thưa Hội đồng xét xử, phía bị đơn đang cố tình dùng những thuật ngữ tài chính phức tạp để che đậy việc chiếm đoạt tài sản trái phép," giọng Khả Vi vang lên, trong trẻo nhưng đanh thép. Cô tiến lên một bước, tà váy bút chì ôm sát đôi chân dài, mỗi cử động của cô đều toát lên vẻ tự tin đầy mê hoặc.

Thẩm Quân Nhạc ngước mắt lên. Đây là lần đầu tiên trong suốt phiên tòa anh thực sự nhìn thẳng vào cô. Một cái nhìn không chỉ là đánh giá đối thủ, mà giống như một kẻ săn mồi đang quan sát con mồi cứng đầu nhất mà mình từng gặp. Anh thong thả đứng dậy, cài lại chiếc khuy áo vest, rồi thản nhiên đáp lại bằng chất giọng trầm thấp, đầy nam tính:

"Sự thiếu hiểu biết về luật kinh tế không phải là cái cớ để quý luật sư đây buộc tội thân chủ của tôi. Những con số không biết nói dối, trừ khi... cô đang cố tình lãng mạn hóa các điều khoản hợp đồng."

Ánh mắt họ giao nhau giữa không trung. Một tia lửa vô hình dường như vừa xẹt qua, không phải vì thù hận, mà là vì sự cộng hưởng giữa hai bộ óc thiên tài đang khao khát hạ gục đối phương. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Quân Nhạc nhận thấy đôi môi đỏ thẫm của Khả Vi khẽ mím lại – một thói quen nhỏ của cô khi đang kiềm chế cơn giận. Điều đó đột ngột làm dấy lên trong lòng anh một sự tò mò không đáng có: Khi người phụ nữ này không tranh luận, trông cô sẽ như thế nào?

Phiên tòa kết thúc sau bốn giờ tranh tụng căng thẳng mà không có phán quyết cuối cùng. Khi mọi người đã rời đi, bóng tối bắt đầu phủ xuống hành lang tòa án.

Khả Vi bước ra khỏi sảnh chính, cơn mưa tầm tã của Sài Gòn nhanh chóng làm ướt đẫm nền đá. Cô đứng dưới mái hiên, loay hoay tìm chiếc ô trong túi xách thì một chiếc xe đen sang trọng từ từ đỗ lại ngay trước mặt. Cửa kính hạ xuống, gương mặt góc cạnh của Thẩm Quân Nhạc hiện ra sau lớp sương mờ.

"Lên xe đi, Luật sư Diệp. Trong thời tiết này, cô sẽ không gọi được xe nào đâu," anh nói, giọng điệu vẫn xa cách nhưng mang theo vẻ ra lệnh không thể chối từ.

Khả Vi định từ chối, nhưng một cơn gió lạnh lướt qua khiến cô khẽ rùng mình. Cô nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh qua làn mưa, rồi chẳng hiểu vì sao lại bước lên xe. Không gian bên trong xe hoàn toàn đối lập với thế giới ồn ào bên ngoài: ấm áp, mang theo mùi hương của da thuộc cao cấp và hương nước hoa gỗ tuyết tùng nồng nàn từ người đàn ông bên cạnh.

Sự tĩnh lặng trong xe khiến nhịp tim của Khả Vi trở nên rõ rệt. Cô cảm nhận được cánh tay của Quân Nhạc chỉ cách mình vài centimet trên bệ tỳ tay. Sự hiện diện của anh quá mạnh mẽ, lấp đầy không gian nhỏ hẹp, khiến cô cảm thấy oxy dường như ít đi.

"Anh không sợ người ta thấy đối thủ ngồi chung xe sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng sao?" Khả Vi phá vỡ sự im lặng, cố giữ giọng mình bình thản.

Quân Nhạc khẽ xoay người, ánh đèn đường le lói hắt vào cabin khiến những góc cạnh trên gương mặt anh nửa tối nửa sáng. Anh tiến sát lại phía cô, tay đưa lên như định chạm vào mái tóc cô đang bị ướt, nhưng rồi lại dừng lại ở việc chỉnh lại dây an toàn đang bị kẹt cho cô. Khoảng cách gần đến mức Khả Vi có thể đếm được hàng mi của anh, cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ lồng ngực vững chãi.

"Danh tiếng là thứ tôi có thể kiểm soát," anh thì thầm, hơi thở nóng hổi vương trên làn da cổ nhạy cảm của cô, "nhưng cảm giác muốn... hiểu rõ hơn về đối thủ của mình, đôi khi lại nằm ngoài tầm kiểm soát."

Khả Vi nín thở. Sự va chạm tình cờ giữa những ngón tay anh và mu bàn tay cô trên ghế xe tạo nên một luồng điện chạy dọc sống lưng. Ranh giới giữa sự chuyên nghiệp và sự khao khát bản năng lúc này trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Cô thấy mình không còn nhìn anh như một luật sư Thẩm lừng lẫy, mà như một người đàn ông đang tỏa ra sức hút nam tính đầy nguy hiểm.

"Thẩm Quân Nhạc... chúng ta là đối thủ," cô thốt lên, giọng nói có chút run rẩy mà chính cô cũng không nhận ra.

"Tôi biết," anh khẽ nhếch môi, ánh mắt tối sầm lại vì một cảm xúc khó gọi tên, "và chính điều đó mới khiến mọi chuyện trở nên thú vị, đúng không?"

Chiếc xe lao đi trong màn mưa thành phố, bỏ lại sau lưng những bản hợp đồng và những đạo luật khô khan. Trong bóng tối của cabin, một giao ước khác dường như vừa được ký kết – một giao ước không bằng giấy mực, mà bằng sự rạo rực của những trái tim đang bắt đầu lạc nhịp.