MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLuật Sư Sa NgãChương 2

Luật Sư Sa Ngã

Chương 2

1,152 từ · ~6 phút đọc

Ba ngày sau phiên tòa đầu tiên, giới thượng lưu và giới luật sư thành phố đổ dồn về buổi tiệc tối kỷ niệm 20 năm thành lập Liên đoàn Kinh tế tại khách sạn Park Hyatt. Đây không đơn thuần là một bữa tiệc xã giao, mà là nơi những thỏa thuận ngầm được ký kết dưới tiếng nhạc Jazz du dương và những ly Champagne đắt đỏ.

Diệp Khả Vi đứng trước gương trong phòng nghỉ, hít một hơi thật sâu để điều chỉnh lại nhịp thở. Tối nay, cô không còn là nữ luật sư nghiêm nghị trong bộ vest công sở. Cô chọn cho mình một chiếc váy lụa satin màu xanh emerald đậm, ôm sát cơ thể và khoét sâu phần lưng, để lộ bờ vai trần mảnh mai và làn da trắng ngần dưới ánh đèn. Cô biết mình đẹp, và cô cũng biết tối nay mình sẽ phải đối mặt với "cơn bão" mang tên Thẩm Quân Nhạc.

Bước vào đại sảnh, Khả Vi nhanh chóng trở thành tâm điểm. Nhưng cô không quan tâm đến những lời tán tỉnh xung quanh; đôi mắt cô vô thức tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Và rồi, cô thấy anh.

Quân Nhạc đang đứng giữa một nhóm các chính trị gia và doanh nhân. Anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh tự tại, tay cầm ly rượu mạnh, đôi lúc gật đầu nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lại toát lên sự lạnh lùng khó chạm tới. Thế nhưng, ngay khi Khả Vi bước vào, dường như có một sợi dây liên kết vô hình nào đó khiến anh lập tức xoay người lại. Ánh mắt hai người va chạm giữa đám đông ồn ào.

Quân Nhạc nheo mắt, cái nhìn của anh lướt chậm rãi từ đôi môi đỏ mọng xuống đến bờ vai trần của cô, rồi dừng lại ở đôi mắt đang cố tỏ ra thản nhiên. Đó không phải là ánh mắt của một đồng nghiệp, mà là ánh mắt của một người đàn ông đang công khai đánh giá "vùng lãnh thổ" mà anh muốn chinh phục.

"Luật sư Diệp, cô trông... khác hẳn khi ở tòa," một giọng nói trầm thấp vang lên ngay sát phía sau.

Khả Vi hơi giật mình, cô quay lại và thấy Quân Nhạc đã đứng đó từ lúc nào, tách biệt cô ra khỏi đám đông bằng chính sự hiện diện to lớn của anh.

"Cảm ơn lời khen của luật sư Thẩm. Tôi cho rằng ở đây chúng ta không bàn về vụ kiện Thịnh Thế?" Khả Vi khẽ nhấp một ngụm rượu, cố gắng che giấu sự bối rối khi thấy anh tiến lại quá gần.

"Tất nhiên là không. Đêm nay, tôi thích bàn về những thứ... mềm mại hơn là những điều khoản khô khan," Quân Nhạc nói, giọng anh thấp xuống, chỉ đủ cho hai người nghe. Anh đặt tay lên vòng eo mảnh mai của cô, một hành động vừa giống như dẫn lối cho một điệu nhảy, vừa giống như một sự đánh dấu quyền sở hữu thầm lặng.

Khả Vi cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay anh xuyên qua lớp vải lụa mỏng manh. Một cảm giác tê dại lan tỏa từ sống lưng. Cô định lùi lại, nhưng ánh mắt thiêu đốt của anh như đóng đinh cô tại chỗ.

"Anh đang đi quá giới hạn đấy, Thẩm Quân Nhạc," cô thì thầm, hơi thở có chút dồn dập.

"Giới hạn là do chúng ta tự đặt ra, Khả Vi. Và tối nay, tôi cảm thấy mình không muốn tuân thủ bất kỳ quy tắc nào cả."

Tiếng nhạc bắt đầu chuyển sang một bản Blues chậm rãi. Quân Nhạc dẫn cô ra giữa sàn khiêu vũ. Trong ánh sáng mờ ảo của những ngọn nến và đèn chùm, họ xoay người theo điệu nhạc. Khoảng cách giữa hai cơ thể dần biến mất. Khả Vi có thể cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của anh đập sau lớp áo sơ mi, và anh cũng có thể ngửi thấy mùi hương hoa hồng đen đầy khiêu khích vương trên cổ cô.

Mỗi bước nhảy là một sự vờn bắt. Khi tay anh trượt nhẹ xuống phần lưng trần của cô, Khả Vi khẽ run lên, đôi tay cô vô thức siết chặt vai anh. Sự cấm kỵ của mối quan hệ này – một người là đại diện cho kẻ đi xâm chiếm, một người bảo vệ kẻ yếu – lại chính là chất xúc tác khiến sự khao khát bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.

"Ngày mai, khi mặt trời lên, chúng ta lại là kẻ thù," Khả Vi nói, ánh mắt cô lung linh dưới ánh đèn.

Quân Nhạc cúi xuống, môi anh suýt chạm vào vành tai cô: "Vậy thì hãy tận dụng bóng tối này đi. Đừng để lý trí làm hỏng một đêm tuyệt vời như thế này."

Đúng lúc đó, một vị đối tác lớn bước về phía họ để chào hỏi. Theo bản năng, cả hai lập tức nới lỏng khoảng cách, lấy lại vẻ mặt chuyên nghiệp lạnh lùng thường ngày. Sự chuyển đổi nhanh chóng đến mức đáng sợ, nhưng dưới gầm bàn tiệc hoặc sau những bức màn nhung, đôi tay họ vẫn bí mật tìm thấy nhau, siết chặt như một lời hứa hẹn đầy nguy hiểm.

Bữa tiệc kết thúc khi đồng hồ điểm nửa đêm. Khả Vi bước ra ban công khách sạn để hít thở không khí trong lành, cố làm dịu đi sự nồng cháy trong lồng ngực. Tiếng cửa kính trượt nhẹ phía sau báo hiệu cô không còn một mình.

"Em định chạy trốn sao?" Quân Nhạc đứng tựa vào lan can, điếu thuốc trên tay anh đỏ lửa trong đêm.

Khả Vi quay lại, mái tóc cô hơi rối vì gió biển. "Tôi không chạy trốn. Tôi chỉ đang nhắc nhở bản thân rằng mình là ai."

Quân Nhạc bước tới, dập tắt điếu thuốc rồi dùng đôi bàn tay thô ráp nâng cằm cô lên. Ánh nhìn của anh lúc này không còn sự cợt nhả, mà chỉ còn sự chiếm hữu nguyên thủy. "Em là Diệp Khả Vi. Và em biết rõ, tối nay em muốn gì."

Không để cô kịp phản kháng, anh cúi xuống chiếm lấy đôi môi cô. Một nụ hôn mang theo vị đắng của rượu mạnh, vị nồng của thuốc lá và cả sự khao khát bị kìm nén suốt những ngày qua. Khả Vi buông xuôi lý trí, vòng tay qua cổ anh, đáp lại bằng tất cả sự cuồng nhiệt mà cô hằng che giấu.

Giữa không gian bao la của thành phố về đêm, dưới ánh đèn lung linh huyền ảo, họ biết mình đã bước qua ranh giới không thể quay đầu. Bản giao kèo trong bóng tối này, cái giá phải trả có lẽ sẽ là tất cả những gì họ đang có.