MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLuật Sư Sa NgãChương 10

Luật Sư Sa Ngã

Chương 10

870 từ · ~5 phút đọc

Thành phố chưa bao giờ trở nên nhỏ bé và ngột ngạt đến thế. Chỉ trong vòng sáu tiếng đồng hồ kể từ khi phiên tòa bị hủy bỏ giữa chừng, cái tên Thẩm Quân Nhạc và Diệp Khả Vi đã phủ kín mọi trang báo lớn nhỏ. "Vụ bê bối pháp lý lớn nhất thập kỷ", "Cú phản bội ngoạn mục của luật sư đại diện", "Mối tình vụng trộm sau bục tranh tụng"... những tiêu đề giật gân hiện lên cùng với tấm ảnh chụp vội cảnh Quân Nhạc nắm tay Khả Vi rời khỏi tòa án.

Họ không thể về căn hộ của mình. Tay chân của Trần Thế Hùng và đám phóng viên đang vây kín mọi lối ra vào.

Quân Nhạc lái chiếc xe SUV màu đen lao đi trong màn mưa dày đặc, hướng về phía ngoại ô. Khả Vi ngồi ở ghế phụ, ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt nhợt nhạt của cô. Hội đồng Luật sư vừa ra thông báo khẩn: Đình chỉ tư cách hành nghề của cả hai để điều tra về vi phạm đạo đức nghiêm trọng.

"Mọi thứ... mất sạch rồi đúng không anh?" Khả Vi thốt lên, giọng cô run rẩy. Cô đã dành mười năm thanh xuân để leo lên vị trí này, và giờ đây, tấm thẻ luật sư chỉ còn là một mẩu nhựa vô trị giá.

Quân Nhạc siết chặt vô lăng, ánh mắt anh nhìn đăm đăm vào con đường mịt mù phía trước. "Thế Hùng vẫn chưa bị bắt. Lệnh tạm giam chỉ có hiệu lực sau khi thẩm định xong đoạn ghi âm. Hắn có quá nhiều vây cánh để trì hoãn. Chúng ta không mất sự nghiệp, Khả Vi, chúng ta đang mất an toàn."

Anh đưa cô đến một căn nhà gỗ nhỏ nằm sâu trong một khu vườn cây ăn trái ở Bình Dương – bất động sản dưới tên một người bạn cũ mà anh tin tưởng tuyệt đối. Khi cánh cổng sắt khép lại, Khả Vi mới dám thở hắt ra một hơi. Sự im lặng của vùng ven thành phố lúc này thật đáng sợ.

Bên trong căn nhà, không khí lạnh lẽo và đầy bụi bặm. Quân Nhạc bật chiếc đèn bàn duy nhất, ánh sáng vàng vọt chỉ đủ soi rõ hai gương mặt mệt mỏi. Anh tiến lại gần cô, đôi bàn tay từng lật mở những bản hợp đồng nghìn tỷ giờ đây run nhẹ khi chạm vào vai cô.

"Tôi xin lỗi," anh thì thầm, giọng khàn đặc. "Lẽ ra tôi nên tìm cách khác để kéo em ra khỏi chuyện này mà không cần hủy hoại em."

Khả Vi ngước lên nhìn anh. Trong khoảnh khắc này, cô không thấy một Thẩm Quân Nhạc ngạo mạn trên tòa, chỉ thấy một người đàn ông đang vụn vỡ vì cảm giác tội lỗi. Cô vòng tay qua eo anh, áp mặt vào lồng ngực vững chãi ấy.

"Nếu không có anh, có lẽ giờ này tôi đang ngồi trong phòng thẩm vấn với tội danh ăn cắp bí mật kinh doanh rồi. Anh không hủy hoại tôi, anh đã cứu tôi khỏi vực thẳm."

Sự va chạm giữa hai cơ thể trong không gian vắng lặng kích thích một loại cảm xúc mãnh liệt. Nó không còn là sự khao khát nóng bỏng như ở quán bar hay sự tuyệt vọng như đêm qua. Đó là sự gắn kết của hai kẻ lưu vong. Quân Nhạc cúi xuống, nụ hôn của anh lần này chậm rãi, mang theo vị đắng của sự mất mát nhưng cũng tràn đầy sự bảo bọc.

Hơi thở dồn dập hòa quyện vào tiếng mưa rơi trên mái tôn. Trong bóng tối, Quân Nhạc tháo bỏ lớp áo sơ mi đen cuối cùng của sự chuyên nghiệp, và Khả Vi cũng trút bỏ sự kiêu hãnh của một luật sư thắng cuộc. Họ quấn lấy nhau trên chiếc giường hẹp, cảm nhận làn da đối phương như để tự trấn an rằng mình vẫn còn sống, vẫn còn thuộc về nhau giữa thế gian đang sụp đổ ngoài kia.

"Anh nói đúng," Khả Vi thì thầm giữa những nhịp thở hỗn loạn, "giới hạn đã biến mất rồi. Chúng ta chỉ còn lại nhau thôi."

Nhưng sự bình yên ấy kéo dài không lâu. Điện thoại của Quân Nhạc rung lên trên mặt bàn. Một số điện thoại không xác định, gửi kèm một định vị GPS.

“Đến chỗ này trong 2 giờ tới nếu muốn thấy tập hồ sơ thật về cha của cậu. Đừng mang theo cô ta.”

Quân Nhạc nhìn Khả Vi đang ngủ thiếp đi trong vòng tay mình vì kiệt sức. Ánh mắt anh đanh lại. Trần Thế Hùng không muốn giết họ ngay lập tức; ông ta muốn tra tấn họ bằng quá khứ. Ranh giới mong manh của sự an toàn vừa được thiết lập đã lại bị đe dọa.

Anh nhẹ nhàng rút tay ra, đắp chăn cho cô rồi bước ra phía cửa. Anh biết mình đang đi vào một cái bẫy, nhưng nếu không đối mặt với con quỷ ấy, họ sẽ không bao giờ có thể bắt đầu lại từ đống tàn tro này.