Căn hộ của Khả Vi chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ sau cơn bão cảm xúc. Ánh đèn đường le lói hắt qua khe cửa sổ, tạo thành những vệt sáng tối loang lổ trên mặt sàn. Quân Nhạc ngồi bên cạnh cô, tấm lưng rộng lớn khẽ tựa vào thành sofa, hơi thở anh đã bình lặng lại nhưng tâm trí thì không. Anh biết, kim đồng hồ đang nhích dần về phía bình minh – thời điểm mà bản án tử hình dành cho một trong hai người sẽ chính thức thực thi.
"Em có biết tập hồ sơ đó từ đâu đến không?" Quân Nhạc phá vỡ sự im lặng, giọng anh trầm đục.
Khả Vi siết chặt vạt áo choàng tắm, đôi mắt cô vẫn còn vương chút hơi sương của cuộc hoan lạc đầy tuyệt vọng vừa rồi. "Một người chuyển phát nhanh đã gửi nó đến văn phòng tôi. Không dấu vết, không tên tuổi. Nhưng những con số đó quá thật để có thể bỏ qua."
Quân Nhạc bật cười mỉa mai, một nụ cười chứa đựng sự cay đắng. "Đó là cái bẫy của Thế Hùng, Khả Vi ạ. Hắn không gửi cho em để em thắng. Hắn gửi để xem liệu em có đủ liều lĩnh để tung nó ra trước tòa hay không. Một khi em tung ra, hắn sẽ dùng tội danh 'chiếm đoạt bí mật kinh doanh trái phép' để tống em vào tù trước khi em kịp chứng minh bất cứ điều gì về việc rửa tiền."
Khả Vi bàng hoàng, ly rượu trên bàn khẽ rung lên theo nhịp tim hỗn loạn của cô. "Vậy ra... hắn tự tay dâng bằng chứng phạm tội của mình chỉ để tiêu diệt tôi?"
"Với hắn, tiền có thể kiếm lại, nhưng những kẻ ngáng đường như em phải bị nhổ tận gốc." Quân Nhạc đứng dậy, anh mặc lại chiếc áo sơ mi đen, cài từng chiếc cúc với sự điềm tĩnh đến lạnh lùng. "Nhưng hắn đã sai một điều. Hắn nghĩ tôi là con chó trung thành nhất của hắn. Hắn không biết rằng, lý do duy nhất tôi gia nhập Thịnh Thế ba năm trước... chính là để tìm lại công lý cho cha tôi, người đã bị hắn đẩy vào bước đường cùng."
Khả Vi sững sờ. Bí mật về thân thế của Quân Nhạc bấy lâu nay vẫn là một ẩn số với giới luật, hóa ra anh cũng mang trong mình một vết sẹo sâu hoắm. Sự cấm kỵ giữa họ không chỉ là đối thủ trên tòa, mà là hai con người cùng mang vết thương lòng, vô tình va vào nhau giữa một bàn cờ đầy máu và nước mắt.
Sáng hôm sau, phiên tòa tiếp tục trong không khí đặc quánh sự thù địch. Trần Thế Hùng xuất hiện với một đoàn luật sư hộ tống, gương mặt ông ta lộ rõ vẻ đắc thắng. Ngay khi thẩm phán tuyên bố bắt đầu, phía Thịnh Thế lập tức phản đòn.
"Thưa Hội đồng xét xử, chúng tôi có bằng chứng cho thấy luật sư Diệp Khả Vi đã dùng những thủ đoạn bất hợp pháp để đánh cắp dữ liệu nội bộ của công ty. Chúng tôi yêu cầu đình chỉ tư cách luật sư của cô ấy ngay lập tức và tiến hành điều tra hình sự!"
Cả phòng xử án xôn xao. Khả Vi cảm thấy mặt đất dưới chân mình như sụp đổ. Cô nhìn sang phía Quân Nhạc, hy vọng vào một tia sáng cuối cùng, nhưng anh lại đang đứng dậy với một tập hồ sơ khác trên tay.
"Thưa Hội đồng xét xử," giọng Quân Nhạc vang lên, đanh thép và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. "Tôi có bằng chứng mới liên quan đến tư cách của... ông Trần Thế Hùng."
Thế Hùng nhếch môi cười, nghĩ rằng Quân Nhạc đang phối hợp với mình để dứt điểm Khả Vi. Nhưng nụ cười đó tắt ngấm ngay giây tiếp theo.
"Đây không phải tài liệu về luật sư Diệp. Đây là bằng chứng ghi âm về việc ông Trần Thế Hùng đã trực tiếp chỉ đạo tống tiền và đe dọa luật sư đối thủ," Quân Nhạc nhấn nút trên chiếc máy ghi âm.
Tiếng nói của Thế Hùng vang vọng khắp phòng xử án: "Dùng bất cứ giá nào, dù là bẩn thỉu nhất, hãy chặn miệng cô ta lại..."
Sự bàng hoàng bao trùm tất cả. Trần Thế Hùng đứng bật dậy, gương mặt méo mó vì kinh hãi. "Quân Nhạc! Mày làm cái gì thế này? Mày điên rồi sao?"
Quân Nhạc quay lại, ánh mắt anh nhìn Thế Hùng đầy sự khinh bỉ. "Tôi không điên. Tôi chỉ đang hoàn thành bản giao kèo mà ông đã ký với tôi ba năm trước: Tôi sẽ giúp ông thắng tất cả các vụ kiện, cho đến khi vụ kiện cuối cùng... là về chính ông."
Khả Vi nhìn bóng lưng của Quân Nhạc, nước mắt cô rơi xuống không kiểm soát. Anh đã chọn cách lộ diện, chọn cách hy sinh toàn bộ sự nghiệp "bất bại" của mình, phá vỡ mọi quy tắc đạo đức nghề nghiệp của một luật sư đại diện để bảo vệ cô. Đây chính là ranh giới mong manh mà anh đã vượt qua – không phải vì vụ kiện, mà vì người phụ nữ anh yêu.
Cảnh sát ập vào phòng xử án. Trong sự hỗn loạn đó, Quân Nhạc bước về phía Khả Vi. Giữa hàng chục ống kính phóng viên và những ánh mắt ngỡ ngàng, anh nắm lấy bàn tay cô, một sự va chạm công khai và dứt khoát nhất từ trước đến nay.
"Trò chơi kết thúc rồi," anh thì thầm.
"Nhưng sự nghiệp của anh... danh tiếng của anh..." Khả Vi nghẹn ngào.
"Tôi không cần chúng nếu không có em."
Dưới ánh đèn flash nhấp nháy liên hồi, hai kẻ từng là đối thủ không đội trời chung giờ đây đứng cạnh nhau, đối diện với một tương lai đầy bất ổn nhưng tự do. Chương đầu tiên của cuộc chiến kết thúc, nhưng những sóng gió thực sự – khi họ phải đối mặt với sự phán xét của xã hội và sự trả thù của những thế lực ngầm – mới chỉ bắt đầu.