Không khí trong phòng xử án ngày hôm nay căng thẳng đến mức một tiếng kim rơi cũng có thể gây ra tiếng động lớn. Trần Thế Hùng ngồi ở hàng ghế đầu dành cho quan khách, đôi mắt híp lại đầy vẻ hưởng thụ như một vị bạo chúa đang xem màn kịch hay. Ông ta muốn thấy Quân Nhạc dẫm nát niềm kiêu hãnh của Khả Vi, và muốn thấy Khả Vi vụn vỡ dưới gót giày của quyền lực.
Thẩm Quân Nhạc đứng trên bục tranh tụng, phong thái vẫn đĩnh đạc như một vị thần. Anh tung ra những lập luận sắc lẹm, bác bỏ hoàn toàn tư cách pháp lý của nhóm cổ đông nhỏ lẻ. Từng lời anh nói ra như một nhát dao khứa vào danh tiếng nghề nghiệp của Khả Vi.
"Thưa Hội đồng xét xử, những gì luật sư Diệp đưa ra chỉ là suy đoán vô căn cứ. Việc cố tình kéo dài vụ kiện này không chỉ gây thiệt hại cho thân chủ của tôi mà còn cho thấy sự yếu kém trong việc thẩm định chứng cứ của phía nguyên đơn," Quân Nhạc nói, giọng nói lạnh lùng đến mức khiến người nghe phải rùng mình.
Khả Vi đứng đó, đối diện với người đàn ông mà đêm qua cô còn cảm nhận được hơi ấm. Cô thấy sự tàn nhẫn trong mắt anh, một sự tàn nhẫn hoàn hảo đến mức cô tự hỏi liệu tin nhắn đêm qua có phải là một cái bẫy khác hay không. Nhưng rồi, cô nhìn thấy bàn tay anh đang nắm chặt lấy cạnh bàn, các khớp xương trắng bệch – một dấu hiệu của sự kiềm chế tột độ.
"Tôi đã nói xong," Quân Nhạc ngồi xuống, không thèm nhìn cô lấy một lần.
Đã đến lúc. Khả Vi hít một hơi thật sâu, cô không cầm theo tập hồ sơ dày cộm nữa mà chỉ bước lên với một chiếc máy tính bảng.
"Thưa Hội đồng xét xử, luật sư Thẩm nói đúng. Những bằng chứng về báo cáo tài chính trước đó có thể chưa đủ thuyết phục. Nhưng..." Cô dừng lại, quay sang nhìn thẳng vào Trần Thế Hùng. "Chúng tôi vừa nhận được một tệp dữ liệu từ một nguồn ẩn danh ngay trước phiên tòa này. Đó là danh sách các 'công ty ma' được thành lập tại các thiên đường thuế, nơi mà tập đoàn Thịnh Thế đã tuồn hàng trăm tỷ đồng ra nước ngoài trước khi tiến hành sáp nhập."
Cả phòng xử án xôn xao. Sắc mặt của Trần Thế Hùng từ đắc thắng chuyển sang tái nhợt rồi tím tái vì giận dữ. Đây là bí mật cốt lõi, là "tử huyệt" mà ông ta đã che giấu suốt một thập kỷ qua. Ngay cả Quân Nhạc cũng phải sững sờ – không phải vì anh không biết về nó, mà vì anh không thể tin rằng Khả Vi có thể tìm ra nó nhanh đến thế.
"Và điều đặc biệt nhất," Khả Vi tiếp tục, giọng cô vang dội đầy sức mạnh, "người đại diện pháp luật trên giấy tờ của những công ty ma này... chính là những nhân viên thân tín nhất của ông Trần Thế Hùng. Đây không còn là tranh chấp kinh tế thông thường, thưa Hội đồng xét xử. Đây là tội danh rửa tiền và trốn thuế quy mô lớn."
Quân Nhạc lập tức đứng dậy để phản đối theo bản năng nghề nghiệp, nhưng ánh mắt anh chạm phải ánh mắt của Khả Vi. Một ánh nhìn thiêu đốt tràn đầy sự quyết liệt. Cô đang đánh cược tất cả. Nếu cô thua, cô sẽ bị kiện ngược lại tội vu khống và mất trắng sự nghiệp. Nếu cô thắng, cô sẽ kéo đổ cả một đế chế.
"Phản đối! Phía nguyên đơn đang đưa ra những tài liệu chưa được kiểm chứng!" Quân Nhạc quát lên, nhưng giọng anh có chút gì đó không còn đanh thép như trước.
Thẩm phán gõ búa, yêu cầu trật tự và thông báo tạm dừng phiên tòa để xem xét các tài liệu mới.
Khi mọi người giải tán, Trần Thế Hùng bước tới gần Quân Nhạc, hơi thở ông ta nồng nặc mùi giận dữ. "Cậu giải thích thế nào về chuyện này? Tại sao con khốn đó lại có được những tài liệu đó? Có phải cậu đã tuồn tin cho nó không?"
Quân Nhạc vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ. "Chủ tịch, nếu tôi muốn phản bội ông, tôi đã không đứng đây để cãi cho ông suốt ba ngày qua. Diệp Khả Vi thông minh hơn chúng ta tưởng. Có lẽ có kẻ trong nội bộ công ty đã bán đứng ông."
"Câm mồm!" Thế Hùng rít qua kẽ răng. "Dùng bất cứ giá nào, dù là bẩn thỉu nhất, hãy chặn miệng cô ta lại trước phiên tòa ngày mai. Nếu không, người chết đầu tiên sẽ là cậu."
Quân Nhạc nhìn bóng lưng Thế Hùng rời đi, rồi quay lại nhìn Khả Vi đang thu dọn đồ đạc ở phía xa. Cô trông thật nhỏ bé giữa căn phòng xử án rộng lớn, nhưng sức công phá cô vừa tạo ra đã làm rung chuyển cả thành phố.
Tối hôm đó, Quân Nhạc đột nhập vào căn hộ của Khả Vi bằng chìa khóa dự phòng mà anh bí mật làm từ trước. Khả Vi không ngạc nhiên. Cô đang ngồi ở sofa, trên bàn là một chai vang đỏ đã vơi một nửa.
"Em điên rồi," Quân Nhạc nói ngay khi vừa bước vào, anh tiến tới và giật lấy ly rượu trên tay cô. "Thế Hùng sẽ không để em sống sót ra khỏi tòa vào ngày mai đâu. Em vừa mới ký vào bản án tử hình của chính mình."
Khả Vi cười nhạt, đôi mắt cô lờ đờ vì men rượu nhưng vẫn chứa đựng sự sắc sảo. "Ít nhất tôi đã làm được điều mà anh không dám làm. Tôi đã vạch mặt hắn. Còn anh, luật sư Thẩm, anh định trung thành với một con quỷ đến bao giờ?"
Quân Nhạc không kìm lòng được nữa, anh kéo cô đứng dậy, ép sát cô vào lồng ngực mình. Sự va chạm này mang theo sự tuyệt vọng và nỗi sợ hãi tột cùng. "Tôi ở bên hắn là để tìm cách hạ bệ hắn mà không làm hại đến em! Nhưng em đã phá hỏng tất cả kế hoạch của tôi!"
"Kế hoạch của anh là gì? Là ngủ với tôi rồi nhìn tôi bị hắn tống tiền sao?" Khả Vi hét lên, nước mắt bắt đầu rơi.
Cơn giận và sự khao khát hòa quyện vào nhau. Quân Nhạc không nói thêm lời nào, anh cúi xuống hôn cô – một nụ hôn mang vị chát của rượu và vị mặn của nước mắt. Đó là một sự bùng nổ của khao khát bị kìm nén suốt những ngày qua, giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Trong bóng tối của căn hộ, họ quấn lấy nhau như những kẻ sắp chết đuối, tìm kiếm một sự cứu rỗi tạm thời trong cơ thể của đối phương.
"Nếu ngày mai tôi không thể bảo vệ em trên tòa," Quân Nhạc thì thầm vào tai cô khi hơi thở cả hai đã trở nên dồn dập, "hãy nhớ rằng... tôi chưa bao giờ phản bội em."
Họ biết, ngày mai sẽ là trận chiến cuối cùng. Hoặc là cùng nhau hồi sinh, hoặc là cùng nhau chìm sâu vào bóng tối mãi mãi.