MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLuật Sư Sa NgãChương 6

Luật Sư Sa Ngã

Chương 6

1,030 từ · ~6 phút đọc

Cánh cửa phòng xử án mở ra, mang theo một luồng khí lạnh lẽo. Hôm nay, không gian này không khác gì một võ đài, nơi hai đấu sĩ phải tử chiến để che đậy một sự thật còn nguy hiểm hơn cả vụ kiện nghìn tỷ.

Diệp Khả Vi bước vào với bộ vest xanh navy tối màu, vạt áo phẳng phiu không một nếp nhăn. Gương mặt cô trang điểm đậm hơn thường ngày, đôi môi đỏ thẫm như một lời tuyên chiến. Cô không nhìn về phía bàn của bị đơn, nơi Thẩm Quân Nhạc đang ngồi thản nhiên lật giở hồ sơ. Trong túi xách của cô, tấm ảnh chết người kia vẫn nằm im lìm như một quả bom hẹn giờ.

"Phiên tòa bắt đầu!" tiếng búa của thẩm phán vang lên, khô khốc và đầy uy lực.

Khả Vi đứng dậy ngay lập tức. Không còn một chút do dự hay run rẩy nào của người phụ nữ trong vòng tay Quân Nhạc tối qua. Cô tấn công bằng những lập luận sắc bén nhất, trực diện nhất.

"Thưa Hội đồng xét xử, chúng tôi có bằng chứng cho thấy tập đoàn Thịnh Thế đã cố tình làm sai lệch báo cáo tài chính để ép giá cổ đông. Hành vi này không chỉ là gian lận thương mại, mà là một sự chà đạp lên đạo đức kinh doanh!" Khả Vi nhấn mạnh từng chữ, cánh tay cô vung lên quyết liệt.

Quân Nhạc thong thả đứng dậy. Anh không vội vã đáp trả. Anh nhìn cô, một ánh nhìn thiêu đốt nhưng mang theo vẻ lạnh lùng, khinh bỉ được dàn dựng hoàn hảo.

"Luật sư Diệp có vẻ thích dùng những từ ngữ cảm tính để lấp liếm cho sự thiếu hụt chứng cứ xác thực," anh cười nhạt, thanh âm trầm thấp vang vọng khắp căn phòng. "Tôi e rằng cô đang biến phiên tòa này thành một buổi diễn thuyết rẻ tiền hơn là một cuộc tranh tụng pháp lý."

"Rẻ tiền?" Khả Vi bật cười đầy mỉa mai, cô tiến sát về phía bục của anh, khoảng cách chỉ còn chưa đầy một mét. "Sự thật là thứ không bao giờ rẻ tiền, luật sư Thẩm. Hay anh sợ rằng khi sự thật phơi bày, hào quang 'bất bại' của anh sẽ tan thành mây khói?"

Ánh mắt họ giao nhau. Trong khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án như nín thở trước sự căng thẳng tột độ. Không ai có thể ngờ rằng, đằng sau những lời sỉ nhục và ánh mắt hình viên đạn kia, là hai tâm hồn đang rỉ máu vì phải che giấu sự khao khát dành cho nhau. Dưới gầm bàn tranh tụng, bàn tay Khả Vi siết chặt đến trắng bệch, trong khi Quân Nhạc cũng phải dùng hết lý trí để không đưa tay ra chạm vào người phụ nữ đang đứng ngay trước mặt.

Đúng lúc cuộc tranh luận lên đến đỉnh điểm, một người đàn ông trung niên với dáng vẻ lịch lãm nhưng đôi mắt chứa đựng sự thâm trầm bước vào phòng xử án. Sự xuất hiện của ông ta khiến không khí vốn đã căng thẳng càng thêm cô đặc.

Đó là Trần Thế Hùng – Chủ tịch Hội đồng quản trị của Thịnh Thế, và cũng là người trực tiếp thuê Quân Nhạc.

Sự xuất hiện của Thế Hùng không nằm trong kế hoạch. Ông ta không bao giờ xuất hiện ở những phiên điều trần sơ thẩm này trừ khi có biến cố lớn. Quân Nhạc nheo mắt, một linh tính không lành trỗi dậy. Phải chăng kẻ gửi bức ảnh chính là người của ông ta?

"Tôi xin phép có ý kiến," Trần Thế Hùng lên tiếng, giọng nói đầy uy quyền. "Thịnh Thế luôn thượng tôn pháp luật. Tuy nhiên, nếu phía luật sư Diệp đây vẫn giữ thái độ công kích cá nhân thay vì tập trung vào chuyên môn, chúng tôi buộc phải đặt nghi vấn về tư cách đạo đức của cô ấy."

Khả Vi cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. "Tư cách đạo đức" – đó là từ khóa đe dọa. Cô nhìn sang Quân Nhạc, thấy anh khẽ gật đầu một cái cực nhỏ, như một ám hiệu bảo cô hãy lùi lại.

"Chúng tôi sẽ cung cấp thêm chứng cứ vào phiên sau," Khả Vi nói, giọng cô hơi khàn đi. Cô ngồi xuống, cảm giác như có hàng nghìn mũi kim đang đâm vào lưng mình dưới cái nhìn của Trần Thế Hùng.

Phiên tòa tạm nghỉ. Trong hành lang vắng lặng sau phòng xử án, Quân Nhạc nhanh chóng chặn đường Khả Vi khi cô đang tiến về phía nhà vệ sinh. Anh ép cô vào góc tường, nhưng lần này không có sự dịu dàng nào.

"Trần Thế Hùng đã nghi ngờ," anh thì thầm, hơi thở dồn dập vương bên tai cô. "Hắn không chỉ gửi ảnh cho em, hắn đang quan sát phản ứng của cả hai chúng ta. Màn kịch hôm nay... có lẽ vẫn chưa đủ."

"Vậy tôi phải làm gì nữa?" Khả Vi ngước nhìn anh, đôi mắt chứa đầy sự tuyệt vọng. "Anh muốn tôi phải sỉ nhục anh đến mức nào nữa mới vừa lòng hắn?"

Quân Nhạc không trả lời bằng lời nói. Anh đột ngột nắm lấy cằm cô, cúi xuống hôn cô – một nụ hôn thô bạo, đầy sự chiếm hữu và đau đớn ngay giữa hành lang tòa án, nơi bất cứ ai cũng có thể đi ngang qua. Đây không phải là tình yêu, đây là sự điên rồ của những kẻ bị dồn vào đường cùng.

"Hãy hận tôi đi, Khả Vi," anh nói sau khi rời khỏi môi cô, ánh mắt tràn ngập sự đau đớn giấu kín. "Chỉ có hận thù mới cứu được em lúc này."

Anh quay lưng đi, để lại Khả Vi đứng đó với bờ môi sưng đỏ và một trái tim vụn vỡ. Sự cấm kỵ này giờ đây đã không còn là một trò chơi lãng mạn, nó đã trở thành một cuộc chiến sinh tử mà ở đó, cái giá của sự thật chính là sự hủy diệt.