MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLuật Sư Sa NgãChương 5

Luật Sư Sa Ngã

Chương 5

1,028 từ · ~6 phút đọc

Ánh sáng ban mai rạng rỡ của ngày mới thường mang lại sự hy vọng, nhưng đối với Diệp Khả Vi, nó giống như một sự trần trụi đau đớn. Cô tỉnh dậy trong căn hộ của mình, dư vị nồng nàn của mùi hương gỗ tuyết tùng vẫn còn vương vấn trên tấm chăn mỏng. Cuộc gặp gỡ đêm qua tại quán bar không chỉ là một sự bùng nổ của cảm xúc mà còn là một bước ngoặt khiến cô cảm thấy mình không còn đường lui.

Khả Vi bước vào văn phòng với phong thái tự tin nhất có thể để che đậy sự xáo trộn bên trong. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng bất thường của các nhân viên cấp dưới khiến sống lưng cô lạnh toát. Trên bàn làm việc của cô, một chiếc phong bì màu nâu nằm im lìm, không đề tên người gửi.

Bên trong chỉ có một tấm ảnh duy nhất.

Đó là bức ảnh chụp nghiêng từ phía sau, nắm bắt trọn khoảnh khắc Quân Nhạc ép cô vào bức tường gạch trong quán bar, ánh sáng mờ ảo chỉ vừa đủ để nhận diện khuôn mặt hai người trong một nụ hôn nồng cháy. Góc chụp rất chuyên nghiệp, cho thấy kẻ thực hiện đã theo dõi họ từ lâu.

Lồng ngực Khả Vi thắt lại. Một cơn sóng sợ hãi tràn qua, theo sau đó là sự tỉnh táo đến đáng sợ của một luật sư. Đây không chỉ là một trò đùa dai; đây là một đòn chí mạng vào đạo đức nghề nghiệp của cô. Nếu bức ảnh này lọt vào tay Hội đồng Luật sư hoặc phía cổ đông mà cô đang đại diện, sự nghiệp của cô sẽ chấm dứt ngay lập tức. Cô sẽ bị gắn mác "kẻ phản bội", người đã ngủ với đối thủ để bán đứng thân chủ.

Đúng lúc đó, điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn từ số lạ: "Luật sư Diệp có vẻ thích những vụ kiện có 'phần thưởng' ngọt ngào nhỉ? Hãy cân nhắc lại lập luận của cô trong phiên tòa tới nếu không muốn bức ảnh này xuất hiện trên trang nhất của các báo."

Một sự tống tiền trắng trợn.

Khả Vi không kịp suy nghĩ nhiều, cô lập tức chộp lấy túi xách và lái xe thẳng đến văn phòng của Thẩm Quân Nhạc. Cô lờ đi sự ngăn cản của thư ký, đẩy mạnh cánh cửa phòng làm việc của anh.

Quân Nhạc đang đứng bên cửa sổ kính lớn, bóng lưng cao lớn của anh ngược sáng tạo nên một cảm giác áp bức đầy quyền lực. Anh quay lại, đôi lông mày khẽ nhướn lên khi thấy sự hốt hoảng hiện rõ trên gương mặt cô.

"Khả Vi? Em không nên đến đây vào lúc này..."

"Anh nhìn cái này đi!" Cô ném bức ảnh lên bàn, hơi thở dồn dập vì tức giận và lo sợ. "Anh đã nói là nơi đó an toàn. Anh đã nói chúng ta có thể kiểm soát được! Bây giờ thì sao? Có kẻ đang dùng nó để đe dọa tôi, bắt tôi phải thua trong phiên tòa sắp tới!"

Quân Nhạc cầm bức ảnh lên, ánh mắt anh tối sầm lại. Sự điềm tĩnh thường ngày biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt lạnh lẽo đến rợn người. Anh không nhìn vào sự nóng bỏng của nụ hôn trong ảnh, mà nhìn vào góc độ của ống kính.

"Đây là máy ảnh chuyên dụng, không phải điện thoại," anh nhận xét, giọng nói trầm xuống đầy nguy hiểm. "Khả Vi, bình tĩnh lại. Nếu chúng muốn công khai, chúng đã làm từ đêm qua. Việc chúng gửi cho em nghĩa là chúng muốn dùng em làm quân cờ để gây áp lực lên vụ kiện."

"Tôi không thể bình tĩnh!" Khả Vi tiến lại gần anh, đôi mắt cô rưng rưng nhưng chứa đầy sự phẫn uất. "Sự nghiệp của tôi, danh dự của tôi... tất cả đang nằm trong tay kẻ đó. Và kẻ đó có thể là người của Thịnh Thế, hoặc thậm chí... là người của anh để bắt tôi phải lùi bước."

Quân Nhạc khựng lại. Anh bước tới, nắm lấy hai vai cô, siết chặt như muốn truyền lại sự vững chãi của mình. "Em nghĩ tôi hèn hạ đến mức dùng cách này để thắng một vụ kiện sao? Khả Vi, nhìn vào mắt tôi này."

Khoảng cách giữa họ lại trở nên gần gũi một cách đau đớn. Trong khoảnh khắc này, sự khao khát bị kìm nén nhường chỗ cho một loại cảm xúc khác: sự đồng cam cộng khổ giữa hai kẻ đang cùng đứng trên một con thuyền sắp đắm. Ánh mắt thiêu đốt của anh lúc này không phải vì dục vọng, mà là vì một sự cam kết bảo vệ.

"Tôi sẽ tìm ra kẻ đứng sau chuyện này. Nhưng từ giờ đến lúc đó, chúng ta không được phép gặp nhau riêng tư nữa," anh thì thầm, bàn tay trượt xuống nắm chặt lấy tay cô, một sự va chạm đầy dứt khoát. "Ở tòa, em phải tấn công tôi mạnh mẽ hơn nữa. Đừng để chúng thấy bất kỳ kẽ hở nào trong sự thù địch của chúng ta."

Khả Vi nhìn anh, lòng trĩu nặng. Sự cấm kỵ bây giờ không chỉ là đạo đức, mà còn là sự sinh tồn. Họ buộc phải đóng vai kẻ thù một cách hoàn hảo nhất, trong khi trái tim lại đang gào thét vì một sự gắn kết không thể chối từ.

"Ranh giới này... liệu chúng ta có thể giữ được không?" cô hỏi, giọng run rẩy.

Quân Nhạc không trả lời, anh chỉ kéo cô vào một cái ôm chóng vánh nhưng chặt chẽ, hơi thở anh vương trên tóc cô như một lời hứa thầm lặng. Khi cô rời đi, anh đứng lại trong căn phòng rộng lớn, ánh mắt nhìn vào bức ảnh trên bàn. Một kế hoạch đang hình thành trong đầu anh – một trò chơi mà ở đó, anh sẵn sàng đốt cháy cả thành phố này để bảo vệ người phụ nữ của mình.