"Chỗ cũ" mà Quân Nhạc nhắc đến là một quán bar ẩn mình trong con hẻm nhỏ thuộc khu trung tâm, nơi không có ánh đèn neon rực rỡ, chỉ có những bức tường gạch thô và mùi gỗ sồi lâu năm. Đây là nơi trú ẩn của những kẻ muốn trốn khỏi sự soi mói của thế gian.
Diệp Khả Vi bước vào khi đồng hồ vừa điểm 8 giờ. Cô đã thay bộ đồ công sở cứng nhắc bằng một chiếc áo sơ mi lụa trắng mỏng manh, cởi bỏ hai chiếc cúc đầu để lộ xương quai xanh thanh tú, kết hợp cùng quần jean ôm sát. Sự đơn giản này lại càng làm nổi bật vẻ đẹp tự nhiên, thoát xác khỏi hình ảnh một luật sư sắc sảo trên tòa.
Quân Nhạc đã ngồi đợi sẵn ở một góc khuất nhất. Trên bàn là hai ly Whisky không đá, màu hổ phách lấp lánh dưới ánh đèn vàng mờ. Anh không mặc vest, chỉ mặc chiếc sơ mi đen xắn tay áo tới khuỷu, để lộ cánh tay rắn chắc với những đường gân nam tính. Khi thấy cô, anh không đứng dậy, chỉ khẽ nhướn mày, ánh mắt lướt qua cô như một dòng điện.
"Em đến đúng giờ hơn tôi tưởng," anh nói, giọng trầm khàn đặc trưng.
Khả Vi ngồi xuống đối diện, cô không vội cầm ly rượu mà nhìn thẳng vào anh. "Tôi đến để làm rõ một chuyện. Mẩu giấy đó... anh đang chơi trò gì vậy, Quân Nhạc? Ở tòa nhà Thịnh Thế, chúng ta suýt chút nữa đã bị phát hiện."
Quân Nhạc khẽ cười, một nụ cười không mang theo sự lạnh lùng của giới luật mà mang theo sự phóng túng của một gã đàn ông đang say mê. Anh vươn tay ra, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào mu bàn tay cô trên mặt bàn gỗ. Sự va chạm tình cờ này khiến Khả Vi khẽ rùng mình, nhưng cô không rút tay lại.
"Ở đó, tôi là luật sư Thẩm. Ở đây, tôi chỉ là người đàn ông muốn ở cạnh em," anh tiến sát lại, khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức cô có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh. "Em quá thông minh để biết rằng, vụ kiện đó chỉ là cái cớ để chúng ta được phép 'đối đầu' nhau một cách công khai."
"Nhưng nó là thật. Thân chủ của tôi đang chịu thiệt thòi," Khả Vi cố gắng bám lấy lý trí cuối cùng.
"Và em định dùng cả đêm nay để bàn về các cổ đông sao?" Quân Nhạc cắt lời cô. Anh nâng ly rượu lên, nhưng thay vì uống, anh đưa nó đến sát môi cô. "Uống đi. Hãy để những điều khoản đó ngủ yên trong vài giờ."
Khả Vi ngập ngừng rồi nhấp một ngụm. Vị rượu cay nồng xộc thẳng vào cuống họng, khiến cô nóng bừng mặt. Hơi men bắt đầu làm mờ đi những rào cản đạo đức. Cô nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, nơi đang chứa đựng một khao khát bị kìm nén bấy lâu.
Sức căng tâm lý giữa họ giống như một sợi dây thừng bị kéo căng từ hai phía. Một bên là sự tôn nghiêm của nghề nghiệp, một bên là sự thôi thúc mạnh mẽ của bản năng giới tính. Khả Vi biết mình đang đi trên một sợi dây mảnh, và người đàn ông trước mặt chính là vực thẳm đầy mê hoặc mà cô vừa sợ hãi lại vừa muốn lao xuống.
"Anh có bao giờ cảm thấy chúng ta đang phản bội chính mình không?" cô thì thầm, giọng nói đã mất đi sự đanh thép thường ngày.
Quân Nhạc buông ly rượu, bàn tay anh chuyển từ tay cô lên vuốt ve gò má, rồi luồn vào sau gáy cô, kéo cô lại gần hơn. "Phản bội là khi em dối lòng mình rằng em không muốn tôi. Còn đêm nay... chúng ta chỉ đang trung thực với bản thân thôi."
Anh cúi đầu, môi anh lướt nhẹ trên trán, rồi xuống chóp mũi cô. Khả Vi nhắm mắt lại, hơi thở trở nên dồn dập. Trong không gian kín đáo này, mùi hương nước hoa gỗ và vị rượu hòa quyện tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự gợi cảm. Khi môi anh chạm vào môi cô, nụ hôn lần này không còn là sự thăm dò như ở ban công khách sạn, mà là một sự chiếm hữu mãnh liệt.
Họ hôn nhau như thể ngày mai sẽ không bao giờ tới, như thể mỗi nụ hôn là một bản án mà họ tự nguyện ký tên. Bàn tay Quân Nhạc siết chặt eo cô, kéo cô đứng dậy và ép sát vào bức tường gạch lạnh lẽo phía sau. Sự tương phản giữa bức tường lạnh và cơ thể nóng hổi của anh khiến Khả Vi run rẩy.
"Khả Vi... đêm nay đừng về," anh thì thầm giữa những nụ hôn cháy bỏng.
Cô không trả lời bằng lời nói, chỉ dùng vòng tay siết chặt lấy cổ anh như một lời đồng ý thầm lặng. Họ biết, mỗi bước tiến sâu hơn vào mối quan hệ này là một bước tiến gần hơn đến sự sụp đổ của sự nghiệp. Nhưng dưới ánh đèn mờ của quán bar, cái giá của sự cấm kỵ dường như lại là thứ gia vị ngọt ngào nhất mà họ từng nếm trải.