Ánh đèn chùm trong phòng khách biệt thự Lục gia tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, cô quạnh, hắt lên bóng dáng mảnh mai của Lâm Dao đang ngồi tĩnh lặng bên bàn ăn dài. Trên bàn là những món ăn đã nguội ngắt, lớp mỡ đông lại loang lổ như trêu ngươi sự kiên nhẫn cuối cùng của cô. Hôm nay là kỷ niệm ba năm ngày cưới, cũng là ba năm cô sống trong tòa lâu đài không có hơi ấm này với danh phận Lục phu nhân.
Tiếng giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch phá tan bầu không khí đặc quánh. Bà Lục bước xuống cầu thang, ánh mắt sắc lẹm lướt qua bàn ăn rồi dừng lại trên gương mặt mệt mỏi của con dâu. Bà nở nụ cười nhạt, giọng nói đầy rẫy sự mỉa mai rằng loại đàn bà không biết dùng thủ đoạn để giữ chân chồng thì chỉ nên làm bù nhìn trong cái nhà này. Bà không quên nhắc lại việc Lâm Dao gả vào đây chỉ nhờ một di chúc lỗi thời của ông nội, và rằng đứa con dâu không môn đăng hộ đối như cô là vết nhơ của dòng tộc. Lâm Dao siết chặt vạt áo, đôi môi mím lại thành một đường thẳng, chỉ biết cúi đầu đón nhận từng lời nhục mạ đã trở nên quen thuộc như cơm bữa.
Đúng lúc đó, tiếng động cơ xe gầm vang từ phía cổng lớn rồi tắt lịm. Cánh cửa chính bật mở, mang theo luồng khí lạnh của đêm mưa tràn vào sảnh. Lục Hàn Thần bước vào, dáng vẻ cao lớn trong bộ âu phục sẫm màu toát lên sự quyền uy nhưng cũng đầy xa cách. Anh không liếc nhìn bàn ăn lấy một lần, trực tiếp đưa áo khoác cho người hầu rồi bước thẳng về phía cầu thang.
Lâm Dao đứng dậy, giọng nói hơi run rẩy hỏi anh đã dùng bữa chưa. Bước chân của Lục Hàn Thần khựng lại, anh xoay người, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông nhìn thẳng vào mắt cô. Anh hỏi cô có biết hôm nay là ngày gì không, rồi tự trả lời bằng một tông giọng vô cảm rằng đó là ngày mà Bạch Liên phải nhập viện vì cơn đau tim tái phát. Anh trách cứ cô tại sao vẫn còn tâm trí ngồi đây bày vẽ những trò kỷ niệm vô bổ trong khi người phụ nữ anh trân trọng nhất đang phải chịu khổ sở.
Nỗi đau thắt lại nơi lồng ngực khiến Lâm Dao không thốt nên lời. Cô muốn nói với anh rằng hôm nay cũng là ngày cô nhận được kết quả khám sức khỏe với những dấu hiệu không ổn định, nhưng sự thờ ơ tàn nhẫn trong mắt anh đã bóp nghẹt tất cả. Lục Hàn Thần bỏ lên lầu, để lại một câu nói sắc lẹm rằng nếu cô còn dùng những chiêu trò hèn hạ này để tranh sủng, anh sẽ không ngại đẩy nhanh tiến độ ly hôn. Căn phòng rộng lớn một lần nữa chìm vào thinh lặng, chỉ còn lại Lâm Dao đứng trơ trọi giữa những món ăn đã tàn, nhận ra cuộc hôn nhân này vốn dĩ đã là một nấm mồ chôn vùi thanh xuân của chính mình.