Sáng hôm sau, Lâm Dao tỉnh dậy trong căn phòng trống trải, cảm giác buồn nôn ập đến dữ dội khiến cô phải chạy vội vào nhà vệ sinh. Sự mệt mỏi kéo dài cùng những dấu hiệu khác lạ của cơ thể thôi thúc cô tìm đến hiệu thuốc. Khi hai vạch đỏ chói mắt hiện lên trên chiếc que thử, Lâm Dao không biết nên khóc hay nên cười. Đứa con này đến vào thời điểm cuộc hôn nhân của cô đang đứng bên bờ vực thẳm, nhưng nó lại là tia sáng duy nhất sưởi ấm trái tim đã nguội lạnh của cô. Cô cẩn thận cất chiếc que thử vào hộp, tự nhủ rằng tối nay, dù Lục Hàn Thần có lạnh lùng đến đâu, cô cũng sẽ lấy hết can đảm để nói với anh về sự hiện diện của sinh linh này.
Tuy nhiên, hy vọng nhỏ nhoi đó đã bị dập tắt ngay khi cô vừa bước chân xuống phòng khách. Bạch Liên đang ngồi đó, gương mặt nhợt nhạt và yếu ớt, tựa đầu vào vai Lục Hàn Thần. Thấy Lâm Dao xuất hiện, ánh mắt Bạch Liên thoáng hiện vẻ đắc ý nhưng ngay lập tức chuyển thành sự sợ hãi giả tạo. Cô ta đứng dậy, run rẩy bưng tách trà nóng tiến về phía Lâm Dao, miệng nói những lời xin lỗi vì đã khiến Lục Hàn Thần phải bỏ mặc cô trong đêm kỷ niệm. Lâm Dao còn chưa kịp phản ứng thì Bạch Liên bỗng nhiên loạng choạng, tách trà trên tay đổ ập xuống cánh tay trắng ngần của cô ta, rồi cả người ngã nhào về phía cầu thang.
Tiếng đổ vỡ chát chúa vang lên cùng tiếng thét đau đớn của Bạch Liên. Lục Hàn Thần lao đến như một mũi tên, đỡ lấy Bạch Liên đang khóc nức nở trong lòng mình. Ánh mắt anh khi ngước lên nhìn Lâm Dao không còn là sự thờ ơ nữa mà là sự thù ghét tột độ. Bạch Liên vừa nấc nghẹn vừa khẩn cầu Lục Hàn Thần đừng trách chị dâu, nói rằng chỉ vì cô ta không cẩn thận nên mới làm chị giận. Lời nói dối đầy kịch tính đó như thêm dầu vào lửa, khiến Lục Hàn Thần hoàn toàn tin rằng Lâm Dao vì ghen tuông mà ra tay hãm hại một người bệnh tật.
Lâm Dao đứng sững sờ, bàn tay vẫn còn đang siết chặt tờ giấy xét nghiệm trong túi áo. Cô cố gắng giải thích rằng mình không hề chạm vào cô ta, nhưng Lục Hàn Thần đã dứt khoát cắt ngang bằng một cái tát trời giáng. Cú đánh mạnh đến mức khiến cô ngã khuỵu xuống sàn, bụng dưới truyền đến một cơn đau âm ỉ khiến sắc mặt cô trắng bệch. Anh gằn giọng bảo cô là loại đàn bà tâm địa rắn rết, rồi bế xốc Bạch Liên rời đi, để lại Lâm Dao cô độc giữa sảnh nhà rộng lớn. Trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra rằng dù cô có mang trong mình cốt nhục của anh, thì trong mắt anh, cô vẫn luôn là kẻ tội đồ không thể dung thứ.