Trần Đăng tin rằng trên đời này có hai thứ không thể trốn tránh được: một là cái chết, và hai là bản mặt của những kẻ đã chết.
Cậu đứng trước cổng trường THPT Chuyên Giga-Newton, tay siết chặt quai ba lô, mồ hôi hột lăn dài trên thái dương dù tiết trời mùa thu khá mát mẻ. Đăng không sợ áp lực học hành, cũng chẳng sợ mấy tay anh chị khối trên. Thứ khiến cậu phải đeo chiếc kính râm đen kịt và đôi tai nghe chống ồn loại đắt tiền nhất chính là cái thực thể đang treo lơ lửng ngược chiều trên cổng trường. Đó là một gã nam sinh với cái cổ vặn vẹo một góc 180
∘
, đang nhìn cậu và nhe hàm răng đen ngòm cười hì hì.
“Bình tĩnh nào Đăng, mày không thấy gì hết. Ma quỷ chỉ là hiện tượng nhiễu loạn thị giác do thiếu ngủ thôi,” Đăng lẩm bẩm như tụng kinh, tay len lén sờ vào túi tỏi giấu dưới đáy cặp.
Trong thế giới của Đăng, mọi thứ đều rực rỡ một cách đáng nguyền rủa. Cậu không chỉ thấy người sống, mà còn thấy những luồng sáng li ti, xanh lét mà sau này cậu mới biết chúng được gọi là hạt Psion. Chúng tụ lại thành hình, thành dạng, thành những nỗi ám ảnh bám riết lấy cậu từ lúc mới lọt lòng. Để sống sót đến năm 16 tuổi, Đăng đã rèn luyện được một kỹ năng thượng thừa: Giả mù và giả điếc trước mọi hiện tượng siêu nhiên.
Cậu lầm lũi bước đi, cố gắng né tránh những "vật cản" vô hình đang lướt qua sân trường. Nhưng Giga-Newton không phải là một ngôi trường bình thường. Đây là nơi hội tụ của những bộ não thiên tài và những thiết bị công nghệ mà người ta chỉ thấy trong phim viễn tưởng. Ngay khi Đăng vừa bước chân qua khu vực nhà đa năng, chiếc điện thoại trong túi quần cậu bỗng dưng nóng rực lên.
Rè… rè…
Âm thanh chói tai vang lên trong tai nghe, phá tan lớp bảo vệ yên tĩnh. Đăng giật mình, chiếc kính râm trượt xuống mũi. Ngay giây phút ấy, tầm mắt cậu bị bao phủ bởi một màu xanh neon kỳ lạ. Toàn bộ không gian xung quanh bỗng chốc biến thành những đường mã code chạy dọc. Và trước mặt cậu, một cô gái đang đứng đó, tay cầm một thiết bị trông giống như cái máy quét mã vạch ở siêu thị, nhưng to và hầm hố hơn nhiều.
Đó là Trịnh Minh Khuê.
Khuê không nhìn Đăng bằng ánh mắt của một nữ sinh gặp bạn mới. Cô nhìn cậu như nhìn một mẫu vật hiếm dưới kính hiển vi. Cô tiến lại gần, dí thẳng cái máy quét vào mặt Đăng.
“Cường độ phát xạ đạt mức 1.2 Petabyte trên mỗi giây? Tần số dao động hạt ổn định ở mức 440 Hertz? Thật không thể tin được,” Khuê lẩm bẩm, đôi mắt sau lớp kính cận lóe lên tia sáng phấn khích. “Cậu là một chiếc ăng-ten sinh học hoàn hảo!”
Đăng lắp bắp, lùi lại hai bước: “Bạn… bạn nói cái gì vậy? Tôi chỉ là học sinh mới, tôi không biết ăng-ten gì cả. Tránh ra cho tôi đi nhận lớp!”
“Nhận lớp? Cậu còn tâm trí đi học sao khi mà phía sau lưng cậu đang có một cụm dữ liệu dư thừa dưới dạng nữ sinh thời phong kiến bám theo?” Khuê thản nhiên chỉ tay vào khoảng không bên vai trái của Đăng.
Đăng cứng người. Cậu biết "cụm dữ liệu" đó. Đó là một ma nữ mặc áo dài trắng, mất nửa khuôn mặt, đã đi theo cậu từ trạm xe buýt. Cậu đã cố lờ đi, nhưng cô gái này – người vừa nói một tràng từ chuyên môn – lại thấy được nó?
“Bạn… bạn cũng nhìn thấy sao?” Đăng run rẩy hỏi.
Khuê đẩy gọng kính, nở một nụ cười mà Đăng cam đoan là đáng sợ hơn cả quỷ dữ: “Tôi không nhìn thấy bằng mắt thường như loại người tiến hóa lỗi như cậu. Tôi nhìn thấy bằng logic. Theo định luật Newton mà tôi mới cập nhật – gọi tạm là Định luật thứ 4: Trong một trường lượng tử đủ mạnh, mọi thực thể linh hồn đều phải chịu lực hút từ những vật dẫn có tần số tương thích. Và cậu, Trần Đăng, chính là cục nam châm mạnh nhất mà tôi từng tìm thấy.”
Nói đoạn, Khuê bấm một nút trên cái máy cầm tay. Một tiếng vút xé gió vang lên. Từ phía sau, một bóng người thấp béo lao ra, vác trên vai một cái máy hút bụi được gắn thêm mười mấy sợi dây điện chằng chịt.
“Tránh ra đại ca ơi! Để em hút con dữ liệu này vào file .zip!” Lê "Chế" hét lớn.
Cái máy hút bụi gầm lên như một con quái vật cơ khí. Đăng chứng kiến một cảnh tượng không tưởng: Ma nữ đang bám trên vai cậu bị một luồng ánh sáng xanh lam xoáy tròn cuốn chặt. Cô ta rít lên một tiếng chói tai – âm thanh mà theo Khuê giải thích là "sự va chạm của các hạt ion" – rồi bị hút tọt vào cái bình chứa bằng nhựa trong suốt phía sau lưng Lê "Chế".
Đăng đứng hình. Túi tỏi trong tay cậu rơi xuống đất, lăn lóc.
“Xong rồi! Một thực thể loại C, dung lượng khoảng 2GB,” Lê "Chế" vỗ vỗ vào cái máy hút bụi, nhe răng cười với Đăng. “Chào bạn mới, tôi là Chế, kỹ sư trưởng kiêm bảo vệ của CLB Nghiên cứu Siêu nhiên Lượng tử.”
Đăng còn chưa kịp hoàn hồn thì Minh Khuê đã áp sát, đôi mắt cô xoáy sâu vào cậu như muốn đọc sạch bộ não. Cô cầm một tờ giấy có in hình huy hiệu trường nhưng bị vẽ đè lên bởi các ký hiệu toán học phức tạp.
“Trần Đăng, cậu có hai lựa chọn. Một là tham gia CLB của tôi, giúp tôi hiệu chỉnh các thiết bị bắt ma… ý tôi là thu thập dữ liệu hạt Psion. Hai là, tôi sẽ công bố cho toàn trường biết cậu chính là kẻ thu hút ma quỷ, và cậu sẽ không bao giờ có một ngày yên ổn ở cái trường này đâu.”
“Đây là cưỡng bức! Là vô lý! Khoa học của các bạn không có đạo đức à?” Đăng gào lên trong tuyệt vọng.
Khuê nhướn mày, cất chiếc máy quét vào túi áo blouse trắng: “Đạo đức không nằm trong phương trình của tôi. Nhưng tôi có cái này.” Cô ghé sát tai Đăng, thì thầm bằng giọng điệu đầy mê hoặc: “Tôi biết cách để đóng ‘cửa sổ’ trong mắt cậu. Tôi có thể dùng công nghệ lượng tử để điều chỉnh lại tần số võng mạc, giúp cậu trở thành một người bình thường, không thấy ma, không nghe quỷ. Thế nào?”
Đánh đúng vào tử huyệt, Đăng khựng lại. Giấc mơ lớn nhất đời cậu chính là được sống một ngày bình thường, không phải nhìn thấy những cái xác trôi nổi hay nghe tiếng khóc từ bồn cầu.
“Bạn… bạn làm được thật sao?”
“Ở CLB Lượng Tử Hữu Linh, không có gì là không thể giải thích bằng máy tính,” Khuê chìa tay ra. “Chào mừng cậu đến với địa ngục của những con số, ăng-ten sống ạ.”
Đăng nhìn bàn tay của Khuê, rồi nhìn cái máy hút bụi vẫn còn đang rung bần bật vì con ma bên trong của Lê "Chế". Cậu biết, cuộc đời học sinh chuyên Lý của mình chính thức chấm dứt từ đây. Thay vào đó là một hành trình mà ở đó, ma quỷ cũng phải tuân theo các định luật vật lý.
Cậu run rẩy nắm lấy tay cô, lòng thầm nghĩ: Thôi xong, chắc chắn định luật tiếp theo là: Đăng càng chạy, Khuê càng hút.
Ở phía xa, trên sân thượng của tòa nhà chính, trạm thu phát sóng khổng lồ bỗng lóe lên một tia chớp đen kịt giữa trời nắng gắt. Hệ thống quản lý trường học bỗng xuất hiện một dòng chữ nhỏ đỏ rực trên màn hình trung tâm: WARNING: NEW HARDWARE DETECTED. SYSTEM OVERLOADING.
Giáo sư Lỗi đã chú ý đến cậu.