MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLượng Tử Hữu LinhChương 2: Kính lượng tử và bóng ma phòng Lab

Lượng Tử Hữu Linh

Chương 2: Kính lượng tử và bóng ma phòng Lab

1,564 từ · ~8 phút đọc

Sau màn "chào sân" đầy bão táp bằng máy hút bụi, Trần Đăng thấy mình đang ngồi thẫn thờ trên một chiếc ghế xoay gỉ sét trong căn phòng mà Minh Khuê gọi là "Trung tâm điều hành lượng tử", thực chất là một góc khuất sâu dưới hầm chứa đồ của nhà đa năng. Không khí ở đây sặc mùi ozone, thiếc hàn và cả mùi mì ly tôm chua cay bốc lên từ phía bàn của Lê "Chế".

"Đây là đâu? Tôi là ai? Tại sao tôi lại ở đây?" Đăng lẩm bẩm, mắt vẫn không rời khỏi cái bình nhựa trên bàn, nơi ma nữ hồi sáng đang bị "nén" lại thành một đốm sáng trắng nhợt nhạt, không ngừng va đập vào thành bình như một con thiêu thân bị nhốt.

"Bớt lảm nhảm đi ăng-ten sống," Minh Khuê vừa nói vừa ném một vật thể lên bàn. Cạch. Đó là một cặp kính trông hệt như kính bảo hộ lao động nhưng có thêm hai vòng thấu kính dày cộp phía trước. "Đeo vào đi. Đây là bước đầu tiên để cậu hòa nhập với thế giới thực tế thay vì cái thế giới đầy mê tín dị đoan trong đầu cậu."

Đăng cầm chiếc kính lên, run rẩy: "Đeo cái này vào... tôi có bị mù không?"

"Chưa có báo cáo nào về việc mù lòa, cùng lắm là cậu sẽ thấy hơi chóng mặt do não bộ phải xử lý hình ảnh ở chiều không gian thứ tư thôi," Khuê thản nhiên đáp trong khi tay vẫn gõ phím liên hồi.

"Nhanh đi đại ca ơi, kính đó tôi mới độ lại, nhìn phê lòi mắt luôn!" Lê "Chế" từ đâu ló đầu ra, tay cầm một thanh sô-cô-la đang ăn dở, nhiệt tình cổ vũ.

Đăng hít một hơi thật sâu, đeo chiếc kính vào. Ngay lập tức, một cơn choáng váng ập đến. Thế giới quanh cậu không còn là những mảng tối u ám của căn hầm nữa. Thông qua thấu kính, mọi thứ hiện lên dưới dạng các khối pixel màu xanh neon rực rỡ. Những hạt Psion mà bình thường Đăng thấy như những đốm sáng mập mờ, giờ đây hiện rõ mồn một với các thông số kỹ thuật chạy lướt qua: Mật độ: 0.8 Ps/m3; Tốc độ dao động: 2.4 GHz.

Cậu nhìn sang Minh Khuê. Quanh người cô không có lấy một hạt Psion nào, chỉ có một quầng sáng ổn định – biểu hiện của một bộ não quá mức logic đến mức "kháng ma". Nhưng khi cậu nhìn sang phía góc phòng, Đăng suýt chút nữa ngã lộn nhào khỏi ghế.

Trong bóng tối, bên cạnh chiếc tủ sắt cũ, một hình người cao lớn đang đứng đó. Qua chiếc kính lượng tử, thực thể này không có hình dạng rõ ràng mà là một đống pixel bị nhiễu nặng, liên tục co giãn như một tệp tin bị hỏng (corrupted file).

"K-Khuê... Có... có cái gì đó... to lắm... đang đứng ở góc phòng..." Đăng lắp bắp, ngón tay run rẩy chỉ vào khoảng không.

Khuê dừng gõ phím, mắt cô sáng lên. Cô chộp lấy chiếc máy tính bảng, lướt nhanh: "Ồ, đó là thực thể 'Bóng ma phòng Lab'. Nó vốn là tàn dư của một thuật toán thí nghiệm thất bại từ thời kỳ đầu của Giga-Newton. Các học sinh đời trước đồn nó là ma chết oan, nhưng thực chất nó là một Glitch – một lỗi hiển thị của không gian."

"Lỗi hiển thị gì mà nhìn nó như muốn ăn tươi nuốt sống tôi thế kia!" Đăng gào lên khi thực thể pixel xanh bắt đầu tiến lại gần, phát ra những tiếng rẹt... rẹt... giống như radio mất sóng.

"Đừng sợ, đại ca! Để em xử!" Lê "Chế" hào hứng vác chiếc máy hút bụi "The Vacuum-01" lên, nhưng Khuê đưa tay cản lại.

"Khoan đã Chế. Máy hút bụi không xử lý được các Glitch có mật độ nén cao thế này. Chúng ta cần một vật dẫn để ổn định tần số của nó trước khi format." Khuê nhìn sang Đăng với ánh mắt đầy toan tính. "Đăng, lại đây."

"Không! Tuyệt đối không!"

"Cậu có muốn mắt mình trở lại bình thường không? Nếu muốn, cậu phải giúp tôi nghiên cứu cách 'bẻ lái' các hạt này. Lại đây, nắm lấy tay nó."

Đăng tưởng mình nghe nhầm: "Nắm tay... ma á? Bạn điên rồi à? Nó sẽ kéo hồn tôi đi mất!"

"Về lý thuyết, hồn cậu là một tập hợp dữ liệu sinh học có bảo mật cao, nó không kéo đi dễ thế đâu," Khuê bước tới, thô bạo túm lấy cổ áo Đăng và đẩy cậu về phía cái bóng xanh đang chập chờn. "Đeo vòng ổn định vào!"

Cô nhanh tay cài một chiếc vòng kim loại vào cổ tay Đăng. Một luồng điện nhẹ chạy qua khiến Đăng rùng mình, nhưng kỳ lạ thay, cảm giác sợ hãi lạnh sống lưng thường ngày bỗng tan biến. Cậu thấy mình tỉnh táo một cách lạ thường, như thể tâm trí vừa được cài đặt một phần mềm diệt virus cực mạnh.

"Nghe này," giọng Khuê bỗng trở nên nghiêm túc hơn, "Cậu là chiếc ăng-ten duy nhất có thể tương tác vật lý với nó mà không bị rối loạn thần kinh. Chỉ cần chạm vào lõi của nó, vòng tay sẽ làm nhiệm vụ đồng bộ hóa tần số. Tôi sẽ xóa sạch mã độc đang khiến nó điên loạn."

Đăng nhắm mắt, môi run lẩy bẩy, tay vươn ra khoảng không phía trước. Khi ngón tay cậu chạm vào cái bóng pixel, một cảm giác tê dại như chạm vào màn hình tivi cũ bị nhiễm điện lan tỏa. Cái bóng rít lên, những khối pixel xanh văng tung tóe.

"Đang đồng bộ... 10%... 40%... 80%..." Khuê nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính bảng.

Đột nhiên, cái bóng biến hình. Từ một khối pixel vô dạng, nó dần hiện ra hình ảnh một người đàn ông mặc áo blouse trắng, khuôn mặt buồn bã. Ông ta nhìn Đăng, đôi môi mấp máy nhưng không phát ra tiếng người, mà là những dòng mã nhị phân hiện lên trên kính lượng tử của cậu: 01001000 01000101 01001100 01001111 (HELP).

"Nó đang cầu cứu!" Đăng kinh ngạc thốt lên. "Nó không phải là lỗi máy tính, nó... nó có cảm xúc!"

Khuê hơi khựng lại, đôi lông mày nhíu chặt. "Cảm xúc chỉ là những xung điện hóa học phức tạp thôi... nhưng... được rồi." Cô gõ một lệnh cuối cùng trên máy tính. ENTER.

Một luồng sáng chói lòa bùng lên từ vòng tay của Đăng. Cái bóng ma phòng Lab vỡ tan thành hàng triệu hạt sáng li ti, rồi từ từ bị hút vào hệ thống máy chủ của căn phòng. Không gian trở lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng quạt gió của CPU kêu o o.

Đăng ngã ngồi xuống sàn, hơi thở hổn hển. Cậu tháo chiếc kính lượng tử ra, đôi mắt thâm quầng vẫn còn chưa hết bàng hoàng.

"Nó đi đâu rồi?" cậu hỏi nhỏ.

"Nằm trong ổ cứng dự phòng của tôi," Khuê đáp, giọng có chút gì đó không còn đanh thép như trước. Cô nhìn vào dòng mã 'HELP' vẫn còn lưu lại trên màn hình. "Có vẻ như 'lỗi' này không đơn giản là do thiết bị. Có kẻ đã cố ý tạo ra nó."

Lê "Chế" chạy lại, đưa cho Đăng một hộp sữa giấy: "Uống đi đại ca, đồng bộ hóa tốn calo lắm. Chúc mừng nhé, lần đầu bắt ma bằng vật lý lượng tử thành công mỹ mãn!"

Đăng nhận lấy hộp sữa, tay vẫn còn run. Cậu nhìn Khuê, cô nàng hội trưởng đang đứng ngược sáng, bóng dáng cô cao gầy và kiêu hãnh giữa đống máy móc hỗn độn. Lần đầu tiên, Đăng cảm thấy thế giới này không chỉ có những bóng ma đáng sợ, mà còn có những bí mật vĩ đại mà khoa học của Khuê đang cố gắng chạm tới.

Nhưng sự yên bình ấy không kéo dài lâu. Trên màn hình máy tính lớn nhất ở giữa phòng, một cửa sổ pop-up bỗng hiện ra, che khuất mọi dữ liệu. Nó là một biểu tượng vòng tròn màu đen với những tia sét tím bao quanh – biểu tượng mà Đăng chưa từng thấy.

“Chào mừng những kẻ tò mò,” một giọng nói tổng hợp vô hồn vang lên từ loa. “Các ngươi vừa xóa một tệp tin quan trọng của ta. Để đền bù, hãy chuẩn bị cho bài kiểm tra đầu tiên vào ngày mai nhé.”

Minh Khuê sầm mặt: "Giáo sư Lỗi!"

Đăng suýt chút nữa sặc sữa: "Cái gì? Ma mà cũng biết dùng phần mềm điều khiển từ xa để hù dọa à?"

"Đó không phải ma," Khuê nắm chặt nắm đấm, "Đó là kẻ đang nắm giữ chìa khóa của tương lai ngôi trường này. Đăng, từ mai cậu không được đi một mình nữa. Cậu đã lọt vào tầm ngắm của hắn rồi."

Đăng nhìn hộp sữa, rồi nhìn cái bình nhựa chứa ma nữ đang run rẩy. Cậu nhận ra, bản hợp đồng "bán thân" cho CLB Khoa học này, thực chất là một tấm vé một chiều đi thẳng vào tâm bão của một cuộc chiến mà ở đó, ranh giới giữa linh hồn và máy móc đã hoàn toàn tan biến.