Trần Đăng chưa bao giờ nghĩ rằng giá trị của sự tự do lại rẻ mạt đến thế. Năm trăm nghìn đồng tiền mặt, kèm theo một suất cơm gà căn tin mỗi trưa và một lời hứa nghe có vẻ "đậm chất lừa đảo" về việc phẫu thuật cắt bỏ con mắt âm dương bằng tia laser lượng tử.
"Ký đi. Đây không phải là hợp đồng nô lệ, đây là biên bản bàn giao thiết bị ăng-ten sống," Minh Khuê đẩy tờ giấy A4 đầy những thuật ngữ vật lý lý thuyết và các điều khoản phạt vi phạm lên trước mặt Đăng.
Đăng nhìn chằm chằm vào con số 500.000 VNĐ được ghi ở mục "Phụ cấp rủi ro sinh học". Cậu ngước lên, đôi mắt thâm quầng lộ vẻ uất ức: "Rủi ro sinh học? Bạn có biết là tối qua con ma nữ trong cái bình của Lê Chế đã thoát ra và đứng hát ru bên tai tôi suốt hai tiếng đồng hồ không? Tôi đã phải đeo tai nghe bật nhạc EDM mức âm lượng tối đa để không phát điên đấy!"
Lê Chế, đang loay hoay hàn lại cái bảng mạch cho Tiểu Hy, ngẩng đầu lên cười hì hì: "Đại ca thông cảm, cái nắp bình đó hơi bị lỏng ion tí xíu. Cơ mà nhờ vậy mà chúng ta biết được là ma cũng thích nhạc Vinahouse, nó nhảy sung phết!"
Khuê gõ bút xuống bàn, cắt ngang: "Đó là do tần số của cậu quá thu hút. Ký đi, và chiếc vòng tay ổn định này sẽ là của cậu vĩnh viễn. Nó sẽ tạo ra một màng chắn bảo vệ hệ thần kinh của cậu khỏi các xung nhiễu Psion. Cậu sẽ không còn thấy ma nữa, trừ khi tôi cho phép."
Đăng cầm cây bút lên, tay run rẩy. Lời hứa về một cuộc sống "mù lòa siêu nhiên" quá đỗi hấp dẫn. Cậu đặt bút ký cái xoẹt, cảm giác như mình vừa bán linh hồn cho một con quỷ mang áo blouse trắng.
"Xong rồi. Giờ thì, ăng-ten của tôi, chúng ta có việc phải làm," Khuê đứng phắt dậy, tà áo blouse bay phấp phới. "Giáo sư Lỗi đã gửi cho chúng ta một món quà ở phòng thí nghiệm Hóa học tầng 3. Toàn bộ hệ thống cảm biến nhiệt ở đó đang bị đóng băng ở mức âm 273
∘
C, dù thực tế căn phòng vẫn nóng như lò thiêu."
"Độ không tuyệt đối?" Đăng lắp bắp. "Nhưng... nhưng đó là điều không thể về mặt vật lý!"
"Đúng. Đó là một Glitch thời gian," Khuê giải thích nhanh khi cả nhóm lao ra khỏi hầm. "Một loại virus từ tương lai đang cố gắng viết lại quy luật nhiệt động lực học của căn phòng đó để mở một cổng kết nối dữ liệu. Nếu không ngăn chặn, toàn bộ dữ liệu não bộ của khối 11 đang học ở đó sẽ bị 'upload' lên mây."
Khi cả nhóm lên đến tầng 3, một cảnh tượng hãi hùng hiện ra. Cánh cửa phòng Hóa học bị bao phủ bởi một lớp sương mờ màu tím li ti. Những học sinh bên trong vẫn đang ngồi bất động, mắt mở trừng trừng nhưng đồng tử biến thành những dòng code chạy dọc. Một khung cảnh tĩnh lặng đến đáng sợ, giống như một bức ảnh bị đứng hình.
"Tiểu Hy, nạp năng lượng!" Khuê ra lệnh.
Đốm sáng màu xanh từ vai Lê Chế bay vọt ra, nó xoay một vòng rồi cắm cái đuôi ánh sáng của mình vào cổng sạc trên khẩu súng ion của Khuê. Tiểu Hy kêu lên một tiếng Chíu! đầy phấn khích, toàn thân nó rực sáng lên như một bóng đèn led công suất cao.
"Đăng, cậu phải đi vào trong đó," Khuê đẩy chiếc kính lượng tử cho cậu. "Chiếc vòng tay sẽ bảo vệ cậu trong 3 phút. Cậu phải tìm ra cái 'Node' – điểm gốc của virus – và chạm vào nó để tôi thực hiện lệnh Format."
"Tại sao lại là tôi? Sao bạn không tự vào?" Đăng hét lên, chân bủn rủn.
"Vì cơ thể tôi sẽ bị đóng băng ngay lập tức do không có tần số tương thích với hạt Psion. Cậu là người duy nhất 'vừa tồn tại vừa không tồn tại' trong môi trường này. Mau lên, 500 nghìn đó không phải để cậu đứng đây xem phim đâu!"
Bị đẩy vào đường cùng, Đăng đeo kính, nín thở bước qua lớp sương tím. Ngay khi bước vào, cảm giác như cậu vừa rơi vào một hố sâu không đáy. Không gian bên trong bị bóp méo kinh khủng. Những chiếc ống nghiệm lơ lửng, chất lỏng bên trong hóa thành những con rắn ánh sáng bò trườn trên không trung.
Thông qua kính lượng tử, Đăng thấy giữa phòng là một bóng đen khổng lồ, hình dáng giống như một bộ não cơ khí với hàng nghìn sợi dây cáp vươn ra, cắm thẳng vào gáy của các học sinh.
"Khuê! Nó to quá! Tôi thấy cái Node rồi, nó nằm ngay giữa đống dây cáp kia, nhưng có một... một con ma bảo vệ!"
Đó là một thực thể trông giống như một giám thị trường học, nhưng cánh tay ông ta biến thành những lưỡi dao bằng tia laser đỏ rực. Ông ta quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Đăng.
“Truy cập trái phép... Xóa bỏ... Xóa bỏ...” Giọng nói ồm ồm phát ra từ các loa phóng thanh trong phòng.
"Chế! Yểm trợ!" Khuê ra lệnh.
"Có ngay sếp ơi!" Lê Chế lôi từ túi quần ra một cái máy đánh trứng đã được độ lại. "Ăn tia hồng ngoại đi con trai!"
Chiếc máy đánh trứng xoay tít, bắn ra những luồng sóng nhiệt làm nhiễu loạn tầm nhìn của con ma giám thị. Đăng nhân cơ hội đó, lấy hết can đảm lao lên. Cậu trượt dài trên sàn phòng thí nghiệm, lướt qua dưới những sợi dây cáp đang quất xuống như roi điện.
"Chạm vào nó đi Đăng! Đừng sợ! Nó chỉ là đống dữ liệu thôi!" Tiếng Khuê vang lên qua tai nghe.
Đăng hét lớn một tiếng để át đi nỗi sợ, cậu vươn tay chộp lấy lõi năng lượng đang nhấp nháy màu tím. Ngay khoảnh khắc tiếp xúc, một luồng điện cực mạnh hất văng Đăng ra sau. Cậu thấy hàng nghìn hình ảnh lướt qua não bộ: những công thức toán học cổ đại, những ký ức của các học sinh, và cả một gương mặt mờ ảo của một người đàn ông trung niên đang mỉm cười cay độc – Giáo sư Lỗi.
"Format... ngay... lập... tức!" Đăng gầm lên.
Chiếc vòng tay trên cổ tay cậu lóe lên ánh sáng trắng xóa. Một làn sóng xung kích lượng tử lan tỏa, quét sạch lớp sương tím và những sợi dây cáp đen ngòm. Con ma giám thị tan biến thành những hạt bụi sáng. Các học sinh đồng loạt gục xuống bàn, hơi thở trở lại bình thường.
Căn phòng trở lại trạng thái cũ. Đăng nằm vật vã trên sàn, chiếc kính lượng tử vỡ tan tành.
Minh Khuê chạy lại, lần đầu tiên cậu thấy sự lo lắng thoáng qua trên khuôn mặt lạnh lùng của cô. Cô đỡ cậu dậy, kiểm tra mạch đập: "Tần số ổn định. Cậu không bị số hóa. Tốt lắm."
Lê Chế cũng chạy lại, tay cầm hộp sữa: "Đại ca ngầu bá cháy! Một mình cân cả virus tương lai luôn!"
Đăng thở không ra hơi, nhìn Khuê: "Phẫu thuật... mắt... Nhớ đấy..."
"Tôi biết rồi. Nhưng trước đó," Khuê lôi trong túi ra một tờ giấy khác, "Đây là hóa đơn tiền sửa chiếc kính lượng tử cậu vừa làm vỡ. 1 triệu 200 nghìn. Trừ vào lương tháng sau nhé."
Đăng trợn mắt, suýt chút nữa ngất xỉu lần nữa: "Cái gì? Tôi vừa cứu cả cái khối 11 này mà?"
"Kinh doanh là kinh doanh, anh bạn ạ," Khuê nháy mắt, một cử chỉ hiếm hoi khiến tim Đăng bỗng hẫng một nhịp, không biết là do sợ hay do cái gì khác.
Tiểu Hy bay lại gần, đậu trên mũi Đăng và bắt đầu thực hiện một điệu nhảy "twerking" ánh sáng để ăn mừng chiến thắng. Đăng thở dài, nhìn lên trần nhà phòng thí nghiệm. Cậu nhận ra, 500 nghìn này thực sự là cái giá quá đắt cho mạng sống của mình.
Nhưng trong sâu thẳm, khi nhìn thấy các bạn học dần tỉnh lại, Đăng thấy một cảm giác ấm áp lạ kỳ len lỏi. Có lẽ, việc làm một chiếc "ăng-ten" cũng không đến nỗi tệ, miễn là có một hội trưởng bá đạo và một tay kỹ sư dở hơi đi cùng.